Thiên Tài Nhi Tử và Mẫu Thân Phúc Hắc – Chương V09.2

0

Chương V09.2

 

“Dực nhi, nàng chính là Vân gia đại tiểu thư ?” Nam Cung Thắng nhìn Vân Khê hết sức chói mắt đứng trên lôi đài, ánh mắt cũng biến ảo theo, nữ tử xuất sắc như thế, hắn trước giờ cũng chưa từng gặp qua.

 

Vân gia quả nhiên nuôi dưỡng toàn nhân tài !

 

Ngay cả một nữ tử, cũng có khí thế kinh người như thế, khiến cho vô số nam tử trước mặt nàng đều ôm mặt xấu hổ.

 

“Đúng vậy phụ hoàng, nàng chính là Vân Khê…” Nam Cung Dực nói được hết câu này, như phí tổn một nửa khí lực, bùi ngùi chua xót.

 

Ánh mắt Nam Cung Thắng thâm thúy, yên lặng quan sát nàng, không biết suy nghĩ cái gì.

 

Nam Cung Tỉ ngồi ở bên cạnh, một bên chú  ý phụ tử hai người trò chuyện, một bên ngạc nhiên đánh giá Vân Khê trên võ đài.  Tinh quang đảo quanh dưới đáy mắt hắn, tâm tư thâm trầm, lông mi khéo hờ, đem bụng đầy mưu kế che dấu.

Tư Đồ Nam Tinh cùng Mạnh Lạc Thu thì có hơi kích động đứng lên, liếc mắt nhìn nhau, thấy được khoái cảm trong đôi mắt thị huyết của đối phương. Nàng rốt cuộc cũng đến, rốt cuộc cũng đi tìm cái chết. Lúc này đây, bọn họ phải mở rộng tầm mắt cho nàng, khiến nàng có đi mà không có về !

 

“Vân tiểu thư !” Lam Mộ Hiên thấy Vân Khê đã đến, hai mắt nhất thời sáng rực, hướng đến võ đài ra sức phất tay, hô to.(chết cười với anh này…)

 

Cùng lúc đó, hướng lôi đài bên kia, thanh âm non nớt của Vân Tiểu Mặc cũng vang lên :”Mẫu thân, Tiểu Mặc ở đây !”

 

Trên đài luận võ, Vân Khê nghe được tiếng con la, hơi thu lại hơi thở lạnh lùng trên người, ngoái đầu nhìn lại, hướng đến nhi tử cùng người nhà nở nụ cười sáng lạng.

 

“Ngươi chính là đại tiểu thư Vân gia? Ngươi dám mắng ta là chó? Ngươi rốt cuộc có mấy cái đầu ?” Hoàng y nam tử nhe răng, phẫn nộ quát.

 

“Ta là người tất nhiên chỉ có một cái đầu. Sao? Hay hiện tại chó đều có nhiều hơn hai cái đầu ?” Vân Khê nghiêng đầu, ra vẻ ngờ vực.

 

Đám người bên dưới phát ra tiếng cười giòn giã.

 

Lời mắng này của Vân đại tiểu thư, cũng thật sự quá độc !

 

“Được…. Tốt lắm, là tự ngươi muốn chết, nếu ta không thành toàn cho ngươi, có phải quá có lỗi với ngươi không?” Hoàng y nam tử thị huyết nhe nanh cười, hắn khua kiếm dài, trên đó còn dính vệt máu của tuyển thủ nọ. Kiếm theo tay hắn múa may, trong phút chốc phát ra tia sáng mãnh liệt, mắt hắn híp lại, con ngươi của hắn nổi lên sát khí.

 

Nhị công tử ra lệnh hắn giết nữ nhân này, nàng bất quá có bộ dạng xinh đẹp hơn người khác thôi, nữ nhân chung quy cũng chỉ là nữ nhân, có thể mạnh đến mức nào cơ chứ?

 

Hắn không thèm đem đối phương để vào mắt.

 

“Cùng một con chó lãng phí nước miếng, chỉ tổ tốn thời gian của ta.” Vân Khê khinh thường cười, kiếm dài xuất một đạo quang giữa không trung, rồi lại để xuống phía dưới, đầu kiếm chỉ đất. Kiếm trên tay nàng để nghiêng, phản chiếu ánh nắng chói lóa, hàn quang lành lạnh.

 

Hoàng y nam tử cười lạnh, hư ảnh nhoáng lên, phút chốc từ mặt đất bay lên mấy trượng.

 

Trên trời cao, kiếm ảnh lóe ra ánh sáng, hắn thoáng chốc đánh xuống !

 

Một kiếm kia, nương theo gió mà trảm, thế không thể đỡ.

 

Hoàng y nam tử  liều lĩnh cười lớn, con ngươi hung áp nham hiểm đầy tia máu, tàn nhẫn thị huyết, giống như có thể ngay chốc lát đem nữ tử trên đài chém thành hai nửa, đột tử ngay trên đài.

 

“Là ngươi muốn chết !” Kiếm dài trong tay Vân Khê tức khắc chém, mũi nhọn màu bạc lóe ra, chặn lại kình phong màu xanh vô hình.

 

Hai luồng khí va vào nhau, nổ lớn, màu xanh cùng màu bạc bén nhọn quấn lấy nhau. Gió vô hình thổi, tiếng nổ phát ra, không khí bên trong bị nứt toạt.

 

Thân thể Vân Khê bỗng dưng lay động, rất nhanh từ vị trí ban đầu biến mất.

 

Giữa trời cao, nàng lướt theo gió nhẹ, huyền khí của nàng hạ xuống bên dưới, cường địa quét ngang, khiến cho gió cuốn mây tan, toàn lực hướng về phía đối phương mà đánh.

 

Ánh mắt của hoàng y nam tử khẽ biến, qua một chiêu, hắn liền nhận định rõ, thực lực của đối phương tuyệt đối không ở dưới hắn. Hắn cũng không dám ngông nghênh khinh địch nữa.

 

“Có ý tứ.” Hắn nở nụ cười thâm sâu, y phục rực rỡ cũng chuyển động theo, cũng đồng dạng mạnh mẽ, cũng đồng dạng gió cuốn mây tan, ở giữa không trung hiện ra một ánh sáng màu xanh, như một lá chắn chặn lại huyền khí màu bạc.

 

Hai Mặc Huyền đại cao thủ giao tranh, khí thế cũng không phải người bình thường có thể tưởng tượng được. Cường đại khí lực đối nhau, lại ầm ầm nổ tung, từ vị trí trung tâm hai người truyền ra xung quanh.

 

Ở giữa lôi đài, hoàng-bạch hai thân ảnh nhanh như chớp xoẹt qua xoẹt lại giao thủ, không biết qua bao nhiêu hiệp.

 

Toàn trường không ai lên tiếng, mọi người đều chú tâm quan sát trận đấu kinh tâm động phách này, trong lòng mạnh mẽ chấn động.

 

Đây mới đích thực là cao thủ !

 

Các tuyển thủ lúc trước tỷ thí, so với hai người bọn họ mà nói, chính xác là múa rìu qua mắt thợ.

 

Hai thanh kiếm chạm vào nhau phát ra thanh âm chói tai vang dội, đám người bên dưới đều sôi sục, tiếng va chạm càng lúc càng kịch liệt.

 

Phấn khích a ! Có thể thấy được một hồi đại chiến, rất đáng giá !

 

“Khê nhi công lực tăng lên không ít, không tồi, không tồi !” Vân lão tử vuốt râu, ánh mắt khôn khéo một bên chăm chú nhìn Vân Khê chiến đấu, một bên âm thầm suy đoán cấp bậc của nàng.

 

Đột nhiên trong lúc đó, ánh mắt của hắn chợt biến hóa, ở giữa lôi đài, một luồng huyền khí vây quanh, bạch y thân ảnh đột phá khỏi luồng khí ấy, xuyên qua không khí, hướng thẳng lên trời cao.

 

“Mẫu thân sắp lộ tuyệt chiêu !” Vân Tiểu Mặc hưng phấn, hoan hỉ kêu lên.

 

“Tuyệt chiêu, cái gì tuyệt chiêu ?” Vân lão tử nghi hoặc khó hiểu.

 

Bàn tay nhỏ bé của Tiểu Mặc hướng về phía giữa sân :”Xem kia kìa.”

 

Lúc này, thân ảnh của Vân Khê trên lôi đài đột nhiên thu nhỏ lại, vút bay lên trên cao mấy chục trượng.

 

Hoàng y nam tử kinh sợ ngẩng đầu, trong thoáng chốc, trời đất xoay chuyển, một mảnh hỗn loạn.

 

Sát khí nồng đậm quét qua mây trên trời, hai tay nàng cầm chặt kiếm, nâng lên cao, mở rộng hai chân, mang theo hàn khí cùng sát khí sắc bén, hướng về đầu hắn bổ tới.

 

Trong một khắc, thân ảnh nàng rõ ràng còn ở cách đất mấy chục trượng trên trời, nhưng mà ngay sao đó, nàng kịch liệt lao xuống, thân ảnh nàng dần rõ ràng hiện ra, cách mười trượng, năm trượng, một trượng….

 

Đây là công phu quỷ dị gì ? Tốc độ cùng thân hình của nàng, hoàn toàn vượt khỏi quy luật tự nhiên, vượt qua trí tưởng tượng của hắn.

 

Đồng tử của hoàng y nam tử phút chốc co rút lại, không kịp di chuyển thân ảnh, kiếm trên đỉnh đầu đã muốn chém xuống mi tâm !

 

Oanh !

 

Một ánh hào quang màu bạc bổ thẳng xuống mi tâm hắn, trong nháy mắt, hắn dùng hết sức lực truyền xuống đôi chân, dùng tốc độ nhanh nhất vội vàng thối lui tránh né, nhưng kiếm bạc chói mắt liền như vậy điên cuồng mà chém xuống dưới, ánh mắt hắn kinh hãi, hắn tưởng tượng được chính mình bị kiếm cắt thành hai mảnh.

 

Toàn hội trường cố hết sức lấy lại tinh thần, trong nháy mắt chứng kiến thấy hai nửa thân thể của hoàng y nam tử bay giữa không trung, tạt vào trong đám người, huyết nhục tung tóe, nhìn thấy ghê người, người người đồng dạng phát ra tiếng kêu sợ hãi. Nàng—–nàng cư nhiên chém cao thủ Tư Đồ gia thành hai nửa. (vừa edit vừa tưởng tượng….bây giờ muốn ói….T-T )

 

Mọi người mau chóng hít sâu một ngụm. (riêng ta hít vài ngụm)

 

Mới vừa rồi bọn họ còn cảm thấy hoàng y nam tử quá mức tàn nhẫn, xem mạng người như cỏ rác, tùy tùy tiện tiện hành hạ một gã tuyển thủ đến chết. Nhưng hiện tại, so sánh với hành vi của hoàng y nam tử, nàng tựa hồ còn tàn nhẫn hơn ! Trực tiếp đem đối phương chém thành hai nửa, không để cho hắn kịp nhắm mắt lại. (hix…vẫn muốn ói…)

 

“Vân Khê , ngươi thật to gan. Cư nhiên dám giết cao thủ của Tư Đồ gia ?” Tư Đồ Nam Tinh sau khi run sợ xong, liền kích động đứng lên, bước vọt đến trước bàn trọng tài, giận dữ trừng mắt nhìn Vân Khê, đáy lòng thầm nghĩ muốn ăn thịt nàng.

 

Mạnh Lạc Thu sau khi kinh hãi, đáy lòng cũng sinh ra sợ hãi, con ngươi hung ác, nham hiểm che đậy vẻ lo lắng. Chẳng lẽ hắn thật sự không có cơ hội trả thù ?

 

Kiếm trong tay Vân Khê nhẹ nhàng hạ xuống, từ trong ngực móc ra một khối khăn lụa, cẩn thận lau chùi vết máu, không thèm liếc mắt nhìn họ một cái, ngữ khí thản nhiên nói :”Chẳng lẽ trận đấu có qui định không cho chém người thành hai nửa sao? Sao ta chưa từng nghe qua? Huống hồ lúc nãy, không phải hắn cũng giết người sao ? Sao các người  không ngăn hắn, nói hắn phạm quy ?” Mỗi câu nói của nàng, khiến Tư Đồ Nam Tinh á khẩu không trả lời.

 

Dân chúng Nam Hi quốc ồn ào phụ họa nàng.

 

Đúng vậy, người của Tư Đồ gia các ngươi lúc nãy trước mặt mọi người giết người, như thế nào không thấy bọn ngươi ngăn cản hắn? Hiện tại người của các ngươi bị giết, liền nhảy ra chỉ trích đối phương giết người, đây là cái luật chó má gì thế ?

 

Chẳng lẽ vì các ngươi là một trong mười đại gia tộc, thế nên muốn làm gì thì làm ?

 

Các loại nghị luận ngày càng kịch liệt, như làn gió thổi qua toàn bộ hội trường, khiến người người có mặt đều sôi trào.

 

Thật sự là Tư Đồ gia cao thủ quá mức kiêu ngạo, dù bị giết chết, cũng không khiến ai thương xót !

 

Tư Đồ Nam Tinh nhìn thấy mọi người tức giận, đáy lòng không khỏi luống cuống, hắn lạnh lùng trừng mắt hướng về Vân Khê trên lôi đài, nàng từ đầu đến cuối chỉ ung dung, tinh tế lau chùi kiếm của chính mình, xem kiếm của nàng còn đáng quí hơn mạng người nọ gấp nhiều lần.

 

“Vân Khê, ngươi chờ đó cho ta ! Còn có Vân Thanh, nói cho hắn biết, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy !” Hắn căm giận phất tay áo, bước nhanh rời khỏi chỗ ngồi, không thèm liếc mắt nhìn hoàng đế Nam Hi quốc một cái.

 

Mạnh Lạc Thu thấy thế, thần sắc cũng âm lãnh, hướng về Vân Khê trừng mắt hồi lâu, sau đó cất bước, đi theo Tư Đồ Nam Tinh rời khỏi hội trường.

 

Liếc mắt nhìn thân ảnh bọn họ lần lượt rời đi, khóe môi Vân Khê khẽ nhếch lên, các ngươi không dễ dàng bỏ qua, hay chính ta không dễ dàng quên thù?

 

Hừ, Tư Đồ gia các ngươi không biết tốt xấu phế đi hai chân của con trai Vân gia, chuyện này há có thể là chuyện đơn giản, ta còn chưa tính toán sổ sách với các ngươi đâu !

 

Một ngày nào đó, ta sẽ khiến Tư Đồ gia nếm mùi đau khổ, đồng thời xây dựng Vân gia trở nên lớn mạnh, khiến các ngươi tiền mất tật mang !

 

Ánh sáng mãnh liệt dưới đáy mắt nàng xẹt qua, chấn động lòng người.

 

Tại chỗ ngồi của trọng tài, Nam Cung Thắng thu hồi tầm mắt khỏi hai người vừa ly khai là Manh Lạc Thu cùng Tư Đồ Nam Tinh, trong lòng phát ra bất bình, uất ức, bọn họ cư nhiên không thèm để ý vua của một nước, theo đà này hắn sớm muộn cũng không còn giá trị. Bất quá hiện tại, hắn không thể cùng họ đối đầu, chỉ có thể nhẫn nhịn.

 

Quay đầu, đem tầm mắt chú ý đến Vân Khê, ánh mắt sâu thêm, đáy mắt hiện lên tinh quang.

 

“Vân Khê, ngươi hôm nay thắng trận, biểu hiện bất phàm, làm trẫm vui mừng. Ngươi nói đi, muốn ta thưởng cho ngươi cái gì không ?” Thanh âm Nam Cung Thắng vang lên, hội trường nhất thời yên tĩnh lại.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: