Thiên Tài Nhi Tử và Mẫu Thân Phúc Hắc – Chương V03.1

0

Chương V03: Ta Mới Là Phụ Thân Ruột Thịt Của Con

Editor: Huyền Nga

Chương V03.1

“Các vị, Mạnh mỗ dạy con vô phương, mới có thể phát sinh chuyện xấu như vậy, hi vọng không có vì vậy mà quấy rầy nhã hứng của mọi người. Vì biểu đạt sự tạ lỗi của mình, Mạnh mỗ làm chủ, hôm nay mỗi một vị ở tại chỗ này, đều có thể đạt được một quả Hỏa Long quả do Tụ Bảo đường biếu tặng, nho nhỏ tâm ý, xin hãy nhận cho.”

Mạnh Thanh Sơn không hổ là người làm ăn, giờ này khắc này, muốn trấn an lòng người, biện pháp tốt nhất, chính là đưa cho mỗi người một chút đồ ngon ngọt. Hoả Long quả mặc dù không so được với Huyền Linh quả trân quý, nhưng đối với người tập võ mà nói, cũng là bảo vật hiếm có.

” Có ai không, mang Hỏa Long quả ra!”

Mạnh quản sự tiếp thu cảnh cáo của lão gia, giật mình liền tập trung tinh thần

Hỏa Long quả, Hỏa Long quả. . . . .  dưới đáy lòng hắn mặc niệm , đầu óc như còn có chút Hỗn Độn, chưa kịp nghĩ tới.

” Hỏa Long quả?” Mạnh quản sự bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, trong miệng vang lên tiếng kinh hô.

” Sao vậy?” Mạnh Thanh Sơn hạ giọng nói, khuôn mặt lạnh lùng tỏ vẻ không hài lòng.

” Gia chủ, trong khố phòng sợ rằng không có nhiều Hỏa Long quả như thế. . . . . . Mạnh quản sự không dám nói hết, thật ra thì có một bộ phận  Hỏa Long quả cũng bị Tiểu Ma vương kia cùng thú cưng của hắn ăn rồi, bọn họ ăn không hết, còn làm nát bét một phần. Nhớ tới cảnh tượng khi mình mới nhìn thấy những Hỏa Long quả kia, Mạnh quản sự liền chảy mồ hôi lạnh .

Mạnh Thanh Sơn xanh mặt, cắn răng hung hăng  nói: “Không đủ , vậy thì cho bạc! Tóm lại lập tức giải quyết chuyện này cho ta!”

Hai người chủ tớ đứng ở trên đài quay lưng về phía khách nhân, nhỏ giọng trao đổi, nhưng tiếc là giọng nói của bọn họ, đối với cao thủ mà nói, cũng không che giấu được điều gì .

Khóe môi Vân Khê nhếch lên, hiện ra nụ cười tà khí.

Hỏa Long quả? Nàng nhớ được trong danh sách viết, Hỏa Long quả trân quý vô cùng. . . . . .. Vân Khê thật đúng là có chút ít bội phục nhi tử cùng Tiểu Bạch, thật là có bản lãnh phá hư, Hoả Long quả số lượng lớn như vậy bị chúng ăn vào bụng và phá hư gần hết, nàng thật bội phục.

” Hỏa Long quả một chút cũng không dễ ăn, Huyền Linh quả tương đối dễ ăn hơn!” Vân Tiểu Mặc sờ sờ trong ngực, lấy ra ba quả Huyền Linh quả giấu riêng cho mẫu thân, như hiến vật quý, đưa đến trước mặt Vân Khê “Mẫu thân, nơi này còn có ba quả Huyền Linh quả, là ta cùng Tiểu Bạch để lại cho người, ăn thật ngon nga!”

Tiểu Bạch quơ quơ đầu, mới không phải đâu, nó mới không muốn đem Huyền Linh quả để lại cho nữ ma đầu đâu!

Con ngươi đen nhánh của Vân Khê đột nhiên để phát sáng, trong lúc này hiện ra tràn ngập các loại màu sắc, đẹp không sao tả xiết.

Đây chính là Huyền Linh quả? Trong Tàn Hoa bí lục nói nó có thể luyện chế Cửu Chuyển Thái Cực đan?

Chẳng lẻ thật là mệnh của Đông Phương Vân Tường không có đến tuyệt lộ, ngay cả trời cao đã ở trong lúc tối tăm nhấn mà giúp hắn sao?

Hoặc là nói, cõi đời này thật có chuyện người tốt sẽ được báo đáp, nhưng nếu không phải hắn thật tâm đối đãi Tiểu Mặc, chỉ sợ nàng cũng sẽ không suy nghĩ việc luyện chế Cửu Chuyển Thái Cực đan.

” Tiểu Mặc, mau thu lại! Ngàn vạn không thể để cho người khác thấy!”

“Nga, biết rồi.”

Đáng tiếc, đã chậm.

Dung Thiếu Hoa, Đông Phương Vân Tường, Vinh bá, còn có Long Thiên Tuyệt, Băng hộ pháp, mọi ánh mắt toàn bộ bị Huyền Linh quả trong tay Vân Tiểu Mặc hấp dẫn, may là, cũng chỉ có mấy người bọn họ, còn không có bị những khách nhân khác chú ý tới.

” Thì ra đây chính là Huyền Linh quả, vẫn thường nghe thấy, hôm nay cũng là lần đầu nhìn thấy, quả nhiên không giống bình thường.” Trong đôi mắt phượng hẹp dài của Dung Thiếu Hoa mang theo hào quang mười phần cao hứng.

” Tiểu Mặc, không bằng ngươi đem nó bán cho biểu cữu cậu đi, biểu cữu cậu nhất định cho ngươi một giá tốt.”

Vân Tiểu Mặc lắc đầu, rất không nể tình nói: “Vậy trước tiên ngươi đem phiếu nợ lúc trước  thanh toán tiền xong đi, ta sẽ suy nghĩ một chút.”

Dung Thiếu Hoa cảm thấy thật thê thảm, cư nhiên bị cháu họ mình cho một ánh mắt khinh bỉ.

Vinh bá nhìn Huyền Linh quả kia, ánh mắt cũng phát sáng theo, nghe nói Huyền Linh quả chẳng những có thể tăng trưởng Huyền lực, còn có công hiệu kéo dài tuổi thọ, nếu công tử ăn nó, có lẽ. . . . . .

” Tiểu Mặc, không bằng đem bán cho công tử chúng ta đi, Huyền Linh quả nhất định đối với  bệnh của công tử  có trợ giúp.”

” có thật không?” Vân Tiểu Mặc mắt sáng rực lên, thật giống như bầu trời đầy sao trên cao.

” Làm sao không nói sớm? Sớm biết, ta liền không ăn rồi, toàn bộ để lại cho Tường thúc thúc.” Vân Tiểu Mặc không có suy nghĩ nhiều, hết sức khẳng khái đem  ba trái giấu riêng toàn bộ nhét vào trong tay Đông Phương Vân Tường, giương  nụ cười ngọt ngào nói “Tường thúc thúc, người mau đem chúng ăn đi, sau đó mau mau đem bệnh dưỡng tốt, Tiểu Mặc còn muốn người làm phụ thân của ta đấy!”

Khuôn mặt ôn nhuận như ngọc  dâng lên một tầng sáng mờ, những tia sáng ấm áp kia giống như con suối tràn đầy, từ từ chảy xuôi vào trái tim của hắn, Đông Phương Vân Tường mềm nhẹ  vuốt ve đầu nhỏ của bé, trong suốt đáy mắt hiện ra nhu hòa.

” Cám ơn Tiểu Mặc, Tường thúc thúc không cần, ngươi hãy giữ lại cho mình đi.”

Nếu Huyền Linh quả thật  hữu hiệu, hắn đã sớm thử, đã bao nhiêu năm, phụ hoàng hắn đã cho mời nhiều danh y, đáng tiếc đều không thể chữa khỏi bệnh của hắn. Bệnh của hắn, không phải là thuốc tầm thường  có thể  chữa khỏi , hắn đã không ôm bất kỳ  hi vọng nào.

Long Thiên Tuyệt nghe được lời nói ngây thơ của Tiểu Mặc, mắt phượng hẹp dài  khẽ nheo lại: “Tiểu Mặc, ta mới là phụ thân ruột thịt của con!”

Vân Tiểu Mặc nghiêng đầu nói: “Nhưng là mẫu thân nói người không phải a, hơn nữa, ta thích Tường thúc thúc, so sánh với người nhiều một chút!”

Long Thiên Tuyệt trầm mặc.

“Á à, nhân phẩm!” Vân Khê nhướng nhướng mày, nhìn có chút hả hê, chẳng biết tại sao, thấy hắn kinh ngạc, tâm tình nàng không khỏi khoái trá.

Trầm mặc chốc lát, Long Thiên Tuyệt cũng nở nụ cười, cười đến vô cùng ung dung hoa quý.

Vân Khê híp mắt lại, cảm giác, cảm thấy có chút dự cảm xấu.

Cõi đời này có một loại người, khi hắn cười đến hoa lệ nhất, rực rỡ nhất, nhất định sẽ có người bị tai ương. Nàng chính là một người trong đó, hơn nữa nàng rất khẳng định Long Thiên Tuyệt cũng tuyệt đối thuộc về loại người này.

” Tiểu Mặc, con sai rồi, mẹ con cũng đã sớm thừa nhận ta là phụ thân ruột của con. Bằng không mà nói…, tối hôm qua nàng cũng sẽ không ở trên đường cái trước mặt mọi người cùng ta hôn hít, nếu con không tin lời…, ta có chứng cớ.” Hắn cố ý giơ giơ mặt lên, cái mặt nạ trên mặt dưới ánh sáng, chiết xạ ra ngân quang chói mắt

“Hử?” Vân Tiểu Mặc trừng mắt nhìn, có chút u mê.

Trên mặt Vân Khê  bỗng dưng có một trận nóng bỏng, nam nhân chết tiệt, hắn thế nhưng đem chuyện cấm này mà nói ra, hơn nữa còn là làm trò trước mặt nhi tử nữa? Hắn rốt cuộc có biết vô sỉ hai chữ viết như thế nào hay không?

Hừ, còn chứng cớ? Hắn không phải là muốn mang hai dấu bàn tay của nàng ra làm chứng đó chứ?

Những người khác đều nhất tề hướng Vân Khê quăng tới ánh mắt tò mò. Nghe hắn nói có chứng cứ xác thực, chẵng lẽ chuyện này là thật ư?

” Nhìn cái gì vậy? Hắn nói chuyện ma quỷ, cũng có thể tin sao?” Vân Khê lạnh lùng liếc xéo một vòng, đem tất cả ánh mắt tò mò toàn bộ trợn mắt nhìn trở về.

Vân Tiểu Mặc ngẩng lên khuôn mặt nhỏ nhắn, tò mò hỏi: “Mẫu thân, có phải thật vậy hay không? Tại sao mặt của người hồng như vậy?”

” Ngươi nghe hắn nói mà cũng tin sao!” Ác độc trừng mắt liếc Long Thiên Tuyệt, Vân Khê vừa quay đầu đối với nhi tử nói, “Tiểu Mặc, con yên tâm, mẫu thân nhất định sẽ giúp con tìm một người vừa đẹp trai vừa tốt lại có tiền làm phụ thân, tuyệt đối sẽ không giống như những người khác, thích khoe khoang làm dáng, lại vô sỉ, giống như người. . . . . .”

Long Thiên tuyệt thức thời sờ sờ lỗ mũi, mình thật sự có không chịu nổi như nàng nói vậy sao?

Lúc này, người của Tụ Bảo đường bắt đầu ở hiện trường phân phát tặng phẩm, có những thứ tặng phẩm miễn phí này, rất nhiều người cũng không oán khí gì nữa, dù sao chỉ bằng chút tài phú của bọn họ, căn bản không có năng lực đấu giá được Huyền Linh quả, bỗng nhiên được một  Hỏa Long quả cũng tốt mà, bọn họ coi như là buôn bán lời rồi, ai còn có thể tiếp tục kêu ca, cố ý đắc tội Mạnh gia trong thập đại gia tộc như thế?

Về phần Triệu Thượng Thư, mọi người Tụ Bảo đường cố ý cho hắn nhiều hơn mấy phần tặng phẩm, trấn an hắn vì không có đấu giá được Huyền Linh quả mà tiếc nuối, hơn nữa còn biếu tặng cho tiểu thiếp của hắn vài món nữ trang, lúc này mới bình được cơn giận của hắn. Vị chủ nhân có tài lực mua Huyền Linh quả, cũng không dị nghị rồi, người khác tự nhiên lại càng không phải nói .

“Dùng mấy viên Hỏa Long quả đã nghĩ  đuổi ta, các ngươi đem ta trở thành người nào?” một câu nói vân đạm phong khinh của Long Thiên Tuyệt, cự tuyệt tặng phẩm Tụ Bảo đường dùng để thu mua lòng người.

” Vị công tử này, vậy ngươi rốt cuộc muốn thế nào?” Mạnh Thanh Sơn tự mình đi tới, hai mắt lấp lánh ngó chừng Long Thiên Tuyệt, nhìn như ôn hòa  hữu lễ, kì thực đang áp lức cho đối phương.

Vân Khê vẻ mặt xem kịch vui liếc xéo của hắn, trong miệng không quên đem Hỏa Long quả trước nuốt vào trong bụng, dù sao còn có hắn ở đây, tội gì mà không ăn.

Câu trả lời của Long Thiên Tuyệt, lại làm cho tất cả mọi người ngoài ý muốn không dứt, Hỏa Long quả Vân Khê mới vừa nuốt vào trong miệng  cũng suýt nữa phun ra ngoài.

” Nói như thế nào, cũng phải cho ta mười mấy viên chứ? Trong tất cả mọi người ở chỗ này, tổn thất của ta là lớn nhất.”

Vân Khê ẩn nhẫn ho khan, khinh bỉ trừng mắt hắn, còn tưởng rằng hắn rất giỏi, rất vĩ đại, thì ra bất quá cũng đi theo người ta gióng trống khua chiêng thôi. Dù sao, nơi này cũng là địa bàn của Mạnh gia, không phải là chỗ để hắn giương oai diễu võ.

Mạnh Thanh Sơn tựa như thở phào nhẹ nhỏm, khuôn mặt lộ ra nụ cười thản nhiên, nguyên lai là người tham lam, như vậy cũng dễ giải quyết.

” Không thành vấn đề! Mới vừa rồi công tử nguyện ý ra một vạn lượng hoàng kim mua Huyền Linh quả, nói vậy tài lực của công tử  không tầm thường. Kế tiếp chúng ta sẽ phải đấu giá là món bảo vật số một của hôm nay Ngọc thiềm, hy vọng có thể thỏa mãn công tử  tâm nguyện.”

Lúc hắn cười, ở góc độ mà người khác nhìn không thấy tới , đáy mắt xẹt qua vẻ tàn nhẫn. Người này mới vừa rồi cố ý làm ra một phen động tĩnh, hiển nhiên là có chuẩn bị mà đến, xem ra hắn ta còn ở đây nhiều ngày, phải tìm cơ hội để thủ hạ dạy dỗ hắn một trận.

” Chỉ cần Ngọc thiềm là hàng thật giá thật, ta tự nhiên sẽ nguyện ý mua.” Long Thiên Tuyệt vân đạm phong khinh nói…, một lần nữa bay vào trong tai của Mạnh Thanh Sơn, khiến thân thể hắn cứng đờ, như có dự cảm xấu, nhưng rất nhanh, hắn lắc đầu, loại bỏ những khó chịu trong lòng. Hắn mới vừa rồi ở trên đài, rõ ràng cảm ứng được từ chút huyền khí từ Ngọc thiềm, mặc dù không rõ ràng, nhưng cảm giác này tuyệt đối sẽ không có sai.

” Lập tức đưa lên cho vị công tử này năm mươi viên Hỏa Long quả.”

” Dạ, gia chủ.”

Thấy chuyện đã giải quyết, Mạnh Thanh Sơn dẫn thủ hạ trở lại trên đài buổi đấu giá.

” Xem ngươi thích ăn như vậy, ăn cho đã đi.”

Vân Khê liếc mắt năm mươi viên Hỏa Long quả trong tay Long Thiên Tuyệt, không chút khách khí mà nhận lấy, đồ đưa tới cửa không nhận, sẽ bị sét đánh, đây cũng coi như một phần nhỏ phí phụng dưỡng nhi tử của hắn đi. Nàng đưa đồ vào tay nhi tử,nói: “Cầm chắc, trở về mẫu thân pha nước trái cây cho ngươi uống….uố…ng!”

Vân Tiểu Mặc vui vẻ gật đầu: “Ừ, Tiểu Mặc thích uống nước trái cây! Tiểu Bạch cũng thích, có đúng hay không?”

” ô ô.” Tiểu Bạch vui mừng quơ quơ đầu, tỏ vẻ đồng ý.

Vinh bá thấy vậy há hốc mồm, đây là Hỏa Long quả a, không phải là quả bình thường mà pha nước trái cây, bọn họ thế nhưng cầm Hỏa Long quả tới làm nước trái cây uống, quả thực là kinh động đất trời!

Vào giữa buổi đấu giá, Mạnh Thanh Sơn chính thức tuyên bố đấu giá vật phẩm quý giá Ngọc thiềm theo quy định, hơn nữa còn tự mình đảm nhiệm vị trí đấu giá sư, thao tác cả quá trình đấu giá.

Ba trăm ngàn lượng bạc trắng!

Không ngờ so sánh với Huyền Linh quả có giá trị gấp ba lần.

Cao như thế nên khách nhân cạnh tranh rõ ràng cũng ít đi rất nhiều, phần lớn là ôm thái độ quan sát, xem một chút Ngọc thiềm rốt cuộc rơi vào nhà nào.

Vân Tiểu Mặc trợn to hai mắt, nhìn Ngọc thiềm biểu diễn  trên đài đấu giá, một lúc lâu, hắn thần thần bí bí hướng Vân Khê vẫy vẫy tay: “Mẫu thân, người tới đây, ta có lời nói với người.”

Vân Khê ghé tai lại, đôi đồng tử khi nghe nhi tử nói nhỏ, từ từ lớn lên, thần thái khác thường  cũng trong nháy mắt phóng ra.

” Con nói thật sự?”

” ừ.” Vân Tiểu Mặc gật đầu.

Vân Khê chú ý tới, kể từ khi Tiểu Mặc mất tích về sau, Huyền giai đúng là tiến rất xa, Huyền lực trong cơ thể  cũng càng thêm hùng hậu. Xem ra theo lời con nói, đích xác là thật.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: