Thiên Tài Nhi Tử và Mẫu Thân Phúc Hắc – Chương V02.4

0

Chương V02.4

Vân Tiểu Mặc nghe được bọn họ trò truyện, liền từ trong ngực của Đông Phương Vân Tường  trở về , tò mò nhìn  Dung Thiếu Hoa: “Di? Ngươi chính là Dung Thiếu Hoa,  biểu ca của mẫu thân ta  sao?”

Bị cháu nhỏ nhắc tên, Dung Thiếu Hoa cảm thấy vinh hạnh, hiện ra một khuôn mặt tuyệt mỹ ghé sát vào Vân Tiểu Mặc: “Tiểu Mặc, ta chính là biểu cữu cậu của cháu, ngoan, kêu một tiếng biểu cữu cậu nghe một chút.”

Vân Tiểu Mặc biết điều nói: “Biểu cữu cậu.”

“ai, Tiểu Mặc thật đáng yêu!” Dung Thiếu Hoa cười càng thêm rực rỡ.

” Biểu cữu cậu, phiền toái ngươi đem tiền nợ trả đi, tổng cộng là mười vạn lượng bạc! Mời đem chúng toàn bộ đổi thành vàng, ta chỉ muốn vàng!” Vân Tiểu Mặc từ trong lòng ngực móc ra phiếu nợ, nghiêm trang mở ra ở trước mắt Dung Thiếu Hoa quơ quơ, như sợ hắn xé bỏ, nên bé hết sức cẩn thận đem nó thu vào trong ngực.

Dung Thiếu Hoa trong nháy mắt bị sét đánh, khuôn mặt phong hoa tuyệt đại cứng lại, cả người bị hóa đá.

Long Thiên tuyệt tâm tình tốt phá lên cười, quả nhiên là hảo nhi tử của hắn, rất có khí phách!

Vân Khê cũng khẽ ngẩn người, trong tay nhi tử lúc nào mà có một bảo bối như thế?

Tốt, tuổi còn nhỏ như vậy, mà dám có tiền riêng? Hừ hừ. . . . . .

Đôi mắt đẹp của nàng vừa chuyển, hai đạo lệ quang vèo vèo bắn về phía Dung Thiếu Hoa đang hoá đá, ánh mắt kia giống như lưỡi dao, có thể đem thân thể Dung Thiếu Hoa xuyên thấu.

Trán Dung Thiếu Hoa lấm tấm mồ hôi , hắn có một loại cảm giác cực kỳ mãnh liệt, nếu như hắn không chịu nộp vàng, đem tiền nợ thanh toán đủ, hai mẹ con bọn họ nhất định sẽ dùng ánh mắt giết chết hắn ngay lập tức!

Quá vô sỉ rồi, quá hèn hạ!

Long Thiên Tuyệt, ngươi thật giỏi! Thế nhưng phái một hài tử tới  thúc dục tiền nợ?

Mình không phải đã nói với hắn là tình hình kinh tế căng thẳng, muốn cho hắn thư thả mấy ngày, cho nên mới cho viết phiếu nợ, tạm thời giữ được mấy cái tánh mạng của Dung gia sao? Thế mà hắn lại làm như vậy , để cho mình ở trước mặt cháu họ bêu xấu nữa chứ?

Nhịn, cố nhịn, nhịn nữa. . . . . .. Rốt cục Dung Thiếu Hoa không thể nhịn được nữa!

“Tiểu Mặc, ngươi yên tâm, biểu cữu cậu trở về sẽ đem vàng toàn bộ đưa tới cho ngươi! Biểu cửu cậu từ trước đến giờ nhất ngôn cửu đỉnh, chút ít vàng này, biểu cữu cậu căn bản không để vào mắt, ha hả a. . . . . . Người nào đó rất vô sỉ nở nụ cười xởi lởi, so với vàng, việc trước mặt cháu họ duy trì hình tượng biểu cữu cậu vĩ đại tốt đẹp,  tương đối trọng yếu hơn chút ít.

Chung quanh từng ánh mắt  xem thường bắn về phía hắn, rồi tản ra, hướng  bên trong buổi đấu giá tụ tập

Dung Thiếu Hoa không thú vị sờ sờ lỗ mũi, hắn vừa tổn hại mặt mũi vừa tổn hại bạc, thật không dễ dàng cho hắn a?

” Vân nương tử, ta ở bên kia đặt ghế lô (ghế VIP), không bằng đi trong rạp ngồi, an tĩnh chút ít.” Đông Phương Vân Tường hảo ý muốn mời.

Ánh mắt Long Thiên Tuyệt lạnh lùng quét đi qua, con ngươi hẹp dài  khẽ nheo lại, tiểu tử này vô sự mà ân cần, không phải gian xảo thì cũng là đạo chích, không phải vật gì tốt!

Hừ, cho xin, muốn cùng Khê Nhi của hắn ở một mình à, muốn làm gì? Cô nam quả nữ, nghĩ sàm sở nàng sao? (TT: người ta không có như huynh đâu -_-)

Thanh âm yếu ớt của Vân Tiểu Mặc vang lên “Còn có con nữa, xin không nên không nhìn con!”

Vân Khê thật không nghĩ nhiều như vậy, tùy ý chung quanh quan sát, vừa vặn thấy Mạnh Lạc Thu cùng Mạnh quản sự, hiển nhiên bọn họ đã phát hiện mẹ con nàng tồn tại, đang triệu tập cao thủ hướng bọn họ chú ý. Vị trí ghế lô tương đối dễ dàng bị nguy hiểm, môt khi bị bao vây, muốn toàn thân trở lui sẽ rất khó. . . . . .

“Chúng ta là đến xem náo nhiệt, tự nhiên phải ngồi ở chỗ náo nhiệt một chút, ta xem nơi đó rất tốt!” Nàng tiện tay điểm mấy vị trí trong hành lang trống không, rồi dẫn đầu hướng về phương hướng kia đi tới.

Vị trí này dễ thủ dễ tấn công, cũng không cần e ngại người của Tụ Bảo đường sẽ ở trước mắt bao người, mạnh mẽ bao vây bọn họ, là chỗ thích hợp nhất.

Long Thiên Tuyệt khóe môi cong lên, giương lên một nụ cười mỹ lệ, nhưng ngay sau đó thì hướng phía Đông Phương Vân Tường ném một  ánh mắt thị uy, thật giống như đang nói…, ngươi uổng phí tâm cơ rồi.

” Mạnh Thiểu, nhìn kìa! Bọn họ ở nơi đây!” Mạnh quản sự chỉ vào một góc của sân đấu giá, giọng nói có chút kích động, thật giống như đang thấy Tiểu Ma vương vậy.

Sắc mặt Mạnh Lạc Thu  có mấy phần âm lãnh, hừ lạnh một tiếng, nói: “Tìm mấy người theo dõi bọn họ, có cái gì dị động, tùy thời hướng ta hồi báo. Hiện tại trước đừng động vào bọn họ, chờ buổi đấu giá kết thúc, mới hảo hảo  đối phó bọn họ!”

” Dạ, Mạnh Thiểu!”

Vân Khê lạnh lùng trừng người vừa muốn ngồi cạnh nàng – Long Thiên Tuyệt, quái thật, không hiểu hắn nghiên cứu cái gì mà vui vẻ thế, khóe miệng thật giống như có treo  móc, vẫn ở nơi đó một mình vui sướng cười trộm.

” Ngươi, ngồi nơi khác đi! Không cần ngồi gần ta như vậy!”

Long Thiên Tuyệt nhẹ lay động  đầu, bộ dạng đương nhiên nói: “Ta thích sạch sẽ, không thích cùng người khác ngồi.”

“Cho nên?” trên trán Vân Khê hiện lên hắc tuyến, chẳng lẽ nàng không phải là những người khác?

“Cho nên, ta chỉ có thể cùng ngươi ngồi! Bởi vì ngươi không phải là những người khác, ngươi là Khê Nhi của ta .”

Bên hông nàng đột nhiên có thêm một cánh tay heo, Vân Khê ẩn nhẫn nhìn chằm chằm hắn đang cười đến vô cùng phong tao, rất muốn cho hắn một cái mắt gấu mèo. Trên người nàng tất cả phần tử bạo lực mới vừa nhô ra, đã bị cái câu “Khê Nhi của ta” đánh bại

Lãnh run cả người, hôm nay làm sao đột nhiên lạnh như thế?

“Rất lạnh sao? Có muốn ta cởi áo ra cho ngươi khoác thêm hay không?” Phượng mâu hẹp dài  không nháy không chớp nhìn Vân Khê, trên mặt tuấn mỹ như ngọc của Long Thiên Tuyệt biến thành nụ cười, cái tay khoác lên bên hông nàng vẫn không động đậy, không có một chút dấu hiệu nào là muốn cỡi áo ra.

Dung Thiếu Hoa thấy vậy hai mắt đăm đăm nhìn, mắt phượng trợn thật to, hai người bọn họ lúc nào thì phát triển nhanh chóng như vậy rồi, chẳng lẽ hắn đã bỏ lỡ rất nhiều trò hay sao?

Khê Nhi Của ta ?

Hắn cũng đi theo vào khu ghế ngồi, khi nghe thế hắn run rẩy cả người, đường đường  một đời Tà tôn có thể nói ra miệng lời như thế, hắn thật bội phục sát đất!

Tầm mắt của Đông Phương Vân Tường rơi vào cái tay ở bên hông Vân Khê, ánh mắt chợt ảm đạm hẳn đi.

Vân Tiểu Mặc đột nhiên từ giữa Vân Khê cùng Long Thiên Tuyệt  chui ra, hắn ngăn cái tay không an phận của Long Thiên Tuyệt, ngẩng đầu nói: “Không cho chạm vào mẫu thân của ta! Mẫu thân ghét nhất người khác đụng vào thân thể của nàng đó!”

Long Thiên Tuyệt khóe miệng run rẩy, loé mắt nhìn nhi tử, không tiếng động dùng khẩu hình nói mấy chữ.

Vân Tiểu Mặc đang giật tay của hắn xuống, vừa tới nửa đường, lại đem nó một lần nữa đặt trở về bên thắt lưng của Vân Khê, một lần nữa ngẩng đầu nói: “Mẫu thân gần đây thân thể có chút suy yếu, ngươi mau đở nàng ngồi xuống, đừng làm cho nàng mệt.”

Vân Khê đang vui mừng gật gật đầu, dưới đáy lòng thầm khen nhi tử đúng là hiểu mình, nhưng một khắc sau, mặt của nàng trong nháy mắt đã bị vặn vẹo.

” Vân, Tiểu, Mặc!”

“Mẫu thân, ngươi sắc mặt người thật không tốt rồi, nhất định là thân thể không thoải mái, nhanh lên một chút ngồi xuống, nhanh lên một chút ngồi xuống!” Hai tay nhỏ bé đở ở một bên của nàng, nhìn như rất hiếu thuận vịn nàng ngồi xuống, nàng cũng không biết trong đầu nhỏ của bé đến tột cùng là nghĩ gì nữa.

Vân Khê quay đầu trừng mắt liếc Long Thiên Tuyệt đang cười đến đắc ý, mới vừa rồi hắn rốt cuộc đã nói cái gì với nhi tử, thế nhưng để cho nhi tử  trong nháy mắt thái độ thay đổi 180 độ

” Tiểu Mặc, hắn rốt cuộc đã nói gì với con? Có phải hắn đã uy hiếp con không?”

Vân Tiểu Mặc vô tội nháy mắt mấy cái, lắc đầu nói: “Uy hiếp? Cái gì gọi là uy hiếp? Tiểu Mặc không hiểu!”

Vân Khê nhe răng trợn mắt: “Vân, Tiểu, Mặc, ngươi đợi đấy, ta sẽ thu thập ngươi sau”

Vân Tiểu Mặc khả ái nghiêng đầu: “Mẫu thân, Tiểu Mặc biết rồi! Cái này kêu là uy hiếp, đúng không?”

“Ha ha ha. . . . . . Tiểu Mặc thật thông minh!” Long Thiên Tuyệt hắng giọng phá lên cười, vẫn không quên cho nhi tử một ánh mắt tán dương.

Ánh mắt tức giận của Vân Khê cùng ánh mắt tán dương của Long Thiên Tuyệt, ở giữa hai cái nhìn này mà Vân Tiểu Mặc vẫn trấn định, không thể bị hai đạo ánh mắt giáp công, bé cúi đầu vuốt bộ lông của Tiểu Bạch, một cái rồi một cái, ổn mà không loạn, tố chất được rèn luyện này phải nói là Cao a!

” Ngươi rốt cuộc đã cùng Tiểu Mặc nói cái gì? Có phải đã đối với hắn hạ cổ gì hay không?

Long Thiên Tuyệt ra vẻ không giải thích được, ánh mắt lộ vẻ không hiểu, học giọng nói khả ái của nhi tử “Hạ cổ? Cái gì gọi là hạ cổ? Ta không hiểu!”

Hắn thế nhưng học giọng đó của nhi tử để cùng mình nói chuyện, hắn đúng là không biết xấu hổ!

Hung hăng  vứt cho hắn một cái liếc mắt, Vân Khê quyết định hoàn toàn không nhìn hắn.

Buổi đấu giá rất nhanh kéo màn ra, có thể nhìn ra được Mạnh gia vì muốn làm tốt trận đấu giá thịnh hội này, đã tốn không ít công phu, muốn làm nổi bật ở buổi biểu diễn mở màn, đạt được một mảnh tiếng vỗ tay cùng thanh âm trầm trồ khen ngợi.

Song, trong cuộc đấu giá thịnh hội, những khách nhân nhất chú ý  nhất chính là bản thân vật phẩm đấu giá.

Không lâu lắm, sau khi nhóm hát bắt đầu trình diễn xong, một bạn vật phẩm đấu giá được lục tục đem ra đấu giá, hiện trường  không khí cũng từ từ bị biến động.

Vân Tiểu Mặc là lần đầu quan sát quá trình này, nên duỗi dài  cổ, tò mò nhìn quanh: “Mẫu thân, những bảo bối kia, ta đều tận mắt thấy ở trong mật thất.”

” Phải không? Tiểu Mặc có thích cái gì không, mẫu thân mua cho con chơi” Nghĩ đến nhi tử từng bị nhốt ở bên trong mật thất, đáy lòng Vân Khê  liền xuất hiện một cổ lãnh ý. Tụ Bảo đường, Mạnh gia, đừng tưởng rằng chuyện này cứ như vậy mà dễ dàng xong rồi, trò hay, còn đang ở phía sau đấy!

Vân Tiểu Mặc không chút nghĩ ngợi, chỉ lắc đầu nói: “Không nên! Giá rất nhiều bạc, Tiểu Mặc không nỡ.”Trong lòng hắn lạinghĩ tới, trong mật thất có thật nhiều đồ tốt, hắn đã thấy chán rồi, cũng không còn cái gì khác đặc biệt hấp dẫn hắn nữa.

Thật là một hảo hài tử, đã biết thay mẫu thân tiết kiệm tiền, Vân Khê sờ sờ đầu nhi tử, cảm thấy thật vui vẻ

” Món bảo vật phía dưới vải phủ này, là thứ mà người tập võ tha thiết ước mơ, có thể tăng trưởng huyền khí – Huyền Linh quả! Chúng tôi tổng cộng có mười sáu viên, mười sáu viên cùng nhau đấu giá, giá bắt đầu là năm trăm vạn lượng bạc trắng.”

Mạnh quản sự hôm nay là đấu giá sư, lời của hắn mang theo chút cứng rắn, phía dưới một mảnh xôn xao, kêu giá một lần là năm trăm vạn lượng bạc trắng, quả nhiên là trên trời a!

” Huyền Linh quả đâu? Cho chúng ta nhìn thấy, Huyền Linh quả đến tột cùng là có bộ dáng gì.”

” Đúng, trước hết để cho chúng ta xem một chút, Huyền Linh quả có thật là đồ vật trân quý không?”

” Đúng vậy. . . . . .”

Mạnh Lạc Thu khẩn trương nhìn về phía trên đài, thần kinh căng thẳng, chỉ sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. May thay Mạnh quản sự tâm thần trấn định, không loạn chút nào, cất giọng nói: “Các vị, Huyền Linh quả là vật không giống tầm thường, không thể gặp phải ánh sáng. Tụ Bảo đường chúng ta là cửa hiệu lâu đời rồi, trẻ nhỏ dễ bị gạt, nhưng tuyệt đối sẽ không lừa gạt mọi người! Tốt, hiện tại bắt đầu kêu giá!”

Những khách nhân nghe hắn như vậy rồi, liền cũng không nói cái gì nữa, Tụ Bảo đường ở Nam Hi quốc tồn tại mấy chục năm, danh dự từ trước đến giờ không tệ, rồi còn có Mạnh gia trong thập đại thế gia  ở phía sau chống đở, nhưng nếu thật có vấn đề, đến lúc đó bắt đền bọn hạ là được. Nghĩ như vậy, những khách nhân liền bắt đầu dũng cảm ra giá, ở nơi xem trong võ công này, có thực lực tuyệt đối mới là là tối trọng yếu nhất, tiền tài cũng phải xếp sau nó.

” năm trăm mười vạn.”

” năm trăm hai mươi vạn.”

” năm trăm ba mươi vạn.”

 

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: