Thiên Tài Nhi Tử và Mẫu Thân Phúc Hắc – Chương V02.2

0

Chương V02.2

 

Long Thiên Tuyệt buồn cười, nhéo nhẹ hai má phúng phính của bé, bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, liền nói: “Tiểu Mặc, con biết võ công không? Ta xem trên người con có Huyền khí khá mạnh, giống như vừa mới tấn thức (thăng cấp). Thừa dịp mẫu thân con chưa tới, con luyện trước mấy chiêu, để phụ thân giúp con ngươi chỉ điểm một chút”

Đều là người tập võ, Vân Tiểu Mặc cũng có thể cảm giác được hơi thở cường đại trên người đối phương, bé do dự một chút, liền nhìn xuống tiểu Bạch ở trong ngực một cái, rồi ngửa đầu hỏi: “Có kiếm không?”

Bé vừa hỏi xong, thật đúng là vấn đề mà Long Thiên Tuyệt đang nghĩ tới. Một hài tử sợ là không thích hợp để cho hắn dùng kiếm

Đầu ngón tay bắn ra một đạo huyền khí vô hình  hướng cây lê đánh tới, khiến một cành lê bị bắn rơi xuống, được huyền khí  hướng dẫn, ở trên bầu trời tạo ra một đường vòng cung xinh đẹp, dễ dàng rơi xuống bàn tay hắn .

” Trước dùng cái này để thay thế, hôm nào phụ thân đi giúp con chế tạo một thanh binh khí tốt nhất”

Vân Tiểu Mặc mở to hai mắt, rất ngạc nhiên, hắn biết thủ pháp này nhưng mà làm không được , ít nhất là với trình độ hiện tại của hắn làm không tới .

” Võ công của người. . . . . .. Không còn gì để nói.” Cho hắn một câu như lời tán thưởng …, Vân Tiểu Mặc tiếp nhận cành lê, nhẹ nhàng bước đi tới  giữa sân.

Hoa Lê rơi đầy ở bên trong, một thân ảnh nhỏ gầy, một cao ngất như tùng, ngạo nghễ như trúc, đường kiếm sáng ngời, khiến ánh mắt Long Thiên Tuyệt dõi theo biến hóa. Đều nói cao thủ vừa ra tay, đã biết có giỏi hay không, chỉ có một chiêu nữa kiếm, Long Thiên Tuyệt vừa nhìn đã hiểu được rất nhiều điều.

Cành lê trong tay bé hơi nghiêng  một góc độ đặc thù, đây chính là góc độ tốt nhất khi cùng người đối chiến, nhìn như có thể công có thể thủ, nhưng kì thực đều là sát cơ, giấu giếm sự sắc bén của mình.

Đường kiếm kỳ lạ như vậy trong tâm can Long Thiên Tuyệt thật sâu than thở, chắc là mẹ bé dạy bé a!

Vừa nghĩ tới nữ tử đặc biệt kia, suy nghĩ của hắn bắt đầu lung tung,nhớ lại đêm qua, dùng hai cái tát đổi lấy hôn sâu, để cho hắn hưởng thụ thật sâu say mê trong đó. Đầu ngón tay không tự chủ xoa trên môi của mình, nhẹ nhàng mà vuốt phẳng, phảng phất nơi đó còn lưu lại  mùi cùng nhiệt độ của nàng.

Xoẹt Xoẹt Xoẹt

Giữa sân, kiếm khí bén nhọn  từ từ đưa suy nghĩ của hắn trở lại.

Dưới tàng cây lê, một thân ảnh nho nhỏ giờ phút này vô cùng  tiêu sái phiêu dật, vung kiếm như nước chảy mây trôi, mỗi một kiếm đâm ra nhìn như mềm nhẹ  nhưng vô cùng uy nghiêm, kiếm khí mạnh mẽ

Hào quang kỳ dị ở đáy mắt Long Thiên Tuyệt  tỏa ra, một bộ kiếm pháp thật tốt, thân hình cũng nhẹ nhàng mà linh động hơn!

Trong đầu của hắn đột nhiên thoáng hiện ra một bộ kiếm pháp cổ xưa, bộ kiếm pháp đó phảng phất giống như bộ kiếm pháp cho  nhi tử đánh ra  lúc này. . . . . .

” Tiểu Mặc,  đây là Phiêu Tuyết thập tam kiếm!”

Màu xanh kiếm quang quét phá phía chân trời, dưới bóng đen dần dần tối kiếm quang múa ra ánh sáng lập loè ở giữa sân hoa Lê, áo bào rộng rãi phần phật bay múa, giở tay nhấc chân mang theo phiêu nhiên dục tiên, tiêu sái linh động.

Vân Tiểu Mặc ngừng lại, trợn to ánh mắt linh động, tò mò nhìn Phi Thiên kiếm Vũ tuyệt đẹp trước mắt.

Trong thoáng chốc, hắn phảng phất thấy được mình đang bay múa dưới bầu trời đầy  bông tuyết, từng mảnh bông tuyết, nhẹ nhàng rơi xuống giống như lông ngỗng trong tấm chăn ấm áp, ở trong không khí trầm trầm di động.

Tuyết linh hoạt kỳ ảo mềm nhẹ, xinh đẹp tinh khiết nhất thế giới.

Đất trời chợt yên lặng.

Xôn xao

Là một ít thân ảnh phiêu dật màu đen phá vỡ bức màn yên lặng này!

Như ánh mặt trời trên đỉnh Tuyết Sơn, làm cho đám mây mù trong nháy mắt tan biết mất, lộ ra nụ cười ngây thơ rực rỡ, dù có nhiều loại cảnh trí nhưng đây chính là cảnh vật đẹp nhất thế gian, mà giờ khắc này, cho dù Lê Hoa không kịp bay tán loạn trong bóng kiếm bay múa, nhưng nhanh nhẹn cùng ưu nhã vẫn cùng tồn tại, mạnh mẽ cùng mạn diệu vẫn còn tồn tại.

Có lẽ cảnh trí đẹp nhất thể gian đang ở trước mặt hắn

Bất tri bất giác, Vân Tiểu Mặc thấy vậy ngây dại .

Thì ra thế gian này còn có khiếm pháp như vậy, có tư thế múa kiếm như vậy!

Lúc Vân Khê bước vào Hàn Viên, tìm tới sau viện, liền chứng kiến một cảnh tượng, có hai thân ảnh một cao một thấp đang ở dưới tàn hoa lê sóng vai cùng múa kiếm, màu xanh  kiếm quang nhảy vào mắt của nàng, nàng dừng lại cước bộ, không khỏi nhìn ngây người.

Dưới ánh sáng nhàn nhạt lờ mờ xuyên thấu qua những cánh hoa mềm mại đang rơi nhè nhẹ, thân ảnh hai phụ tử múa kiếm đang đắm chìm trong ánh sáng lốm đa lốm đốm lờ lờ của buổi chạng vạng, làm người ta có một cảm giác khó nói nên lời, thật là hài hòa.

Một trận gió nhẹ thổi phất qua, cánh hoa nhẹ nhàng bay xuống, trong suốt như Tuyết.

Vân Khê nhìn chăm chú về phía phụ tử hai người, nhìn thân thủ  bọn họ anh tuấn phiêu dật dưới ánh sáng mờ đầy màu sắc, buộc vòng quanh đường cong ưu nhã động lòng người, một điểm rồi  một điểm, đều tuyệt phẩm của tạo vật, thiên địa ưu ái, khiến nàng lâm vào si mê .

Không có ai hoài nghi bọn họ không phải là phụ tử, bởi vì … trên thế gian này sợ là sẽ tìm không ra một đôi người, vô luận dáng ngoài, khí chất, hay là thân thủ cũng tương tự như phụ tử vậy, nhưng mà, tại sao trong lòng của nàng lại cảm thấy thật bất an?

Rốt cuộc là tại sao?

Là bởi vì trong lúc vô tình hắn xông vào thế giới của nàng, tác động tâm thần nàng, cho nên khiến nàng thấp thỏm bất an sao?

Hay là bởi vì hắn từng bước nhích tới gần nhi tử quý trọng nhất của nàng, sợ hắn đoạt đi sinh mệnh duy nhất kia, cho nên khiến nàng kinh hoàng?

“Mẫu thân!” Vân Tiểu Mặc mềm nhũn khẽ gọi một tiếng, thức tỉnh Vân Khê.

Nhi tử  hướng về phía nàng chạy tới, chỉ chốc lát đã đến trước mặt của nàng, trên mặt của hắn hiện ra nụ cười ngọt ngào, trên trán, cánh mũi đều là mồ hôi hột, Vân Khê hiểu ý liền cười một tiếng, trong lòng tất cả bất an cùng nghi ngờ đã biến mất không thấy.

Vân Khê khom người, dùng khăn nhẹ nhàng mà vì nhi tử mà lau đi mồ hôi, nụ cười trên môi cũng lớn theo.

Nhi tử bình yên vô sự, thật tốt !

Chỉ cần có thể thấy nụ cười trên mặt nhi tử, nàng làm cái gì cũng rất đáng giá .

” Thật nghịch ngợm! Sau này không cho một người ra cửa, biết không?” Tuy là giọng khiển trách, ngữ khí của nàng vẫn nhu hòa được như nước mùa xuân đêm đến một cảm giác êm đềm, lưu vào lòng người.

Vân Tiểu Mặc biết điều gật gật đầu: “Mẫu thân, thật xin lỗi, đã để người lo lắng.”

Đáy lòng có một dòng nước ấm áp chảy qua, hốc mắt Vân Khê hơi nóng, cố nén tình cảm trong lòng, nàng cúi đầu, ôn nhu ở trên trán bé ấn xuống nụ hôn.

Không có tránh né, Vân Tiểu Mặc cười vui vẻ, như mèo trộm được đồ yêu thích, nheo nheo ánh mắt, mẫu thân vẫn xinh đẹp như vậy.

Hai mẹ con bèn nhìn nhau cười, có một sự dịu dàng đang lan tỏa khắp nơi.

Long Thiên Tuyệt nhìn một màn này, ánh mắt nhàn nhạt lưu chuyển, đáy lòng  ghen tuông không ngừng tràn lan, tại sao không có ai thay hắn lau mồ hôi, không có ai hôn trán của hắn? Nụ cười ngọt ngào của nhi tử, rơi vào đáy mắt hắn ,khiến cho trong lòng hắn  ghen tuông càng đậm, cũng càng khơi dậy ý niệm mãnh liệt đem hai mẹ con giữ ở bên người  .

Hắn hoàn toàn không có ý thức được, hắn đường đường một đời Tà tôn, thế nhưng cũng sẽ bởi vì nhi tử được sủng ái, mà trong lòng chua xót. Chuyện này nếu  truyền tới giang hồ , sẽ bị chính phái mọi người cười đến rụng răng mất!

Hỏng mất hình tượng một đời Tà tôn  rồi!

Hai mẹ con đang ôm nhau mỉm cười, chợt có một cổ mùi vị ê ẩm vị từ trong không khí nhẹ nhàng truyền tới đây, theo sát nó còn có một đạo ánh mắt ai oán.

Vân Khê hơi chút ngẩng đầu, liền thấy được một gương mặt đang mang mặt nạ màu bạc. Che đậy hơn phân nửa khuôn mặt, nhưng không che hết sự tao nhã của hắn, cằm nơi  cong, nhưng vẫn hoàn mỹ tinh xảo.

Trong đầu hiện ra cái khuôn mặt bị ấn hai cái tát kia, khóe miệng của nàng khẽ động, đáy lòng không nhịn được cười trộm. Khó trách hắn phải mang mặt nạ,  tối hôm qua nàng sử dụng lực đạo cũng không  nhẹ, chưởng ấn kia sợ là trong chốc lát không thể mất đi.

Khóe miệng nàng độ cong không lớn, nhưng Long Thiên Tuyệt nhưng vốn rất nhạy cảm nên đã nhận ra, khiến cho ánh mắt có chút ai oán càng thêm  đen thui tối sầm.

” Ta cũng chảy mồ hôi vậy, có phải cũng nên giúp ta lau một chút hay không?” mâu quang hắn chớp động, như có vạn ngọn lửa ở trong đó muốn phóng ra, trong lời nói mang theo chút mùi vị uỷ khuất, không cần đoán, hắn cũng biết đối phương nhất định là sẽ không nguyện ý làm .

Song, hắn đã đoán sai.

” Tốt! Trước đem mặt nạ của ngươi bỏ xuống.”

Long Thiên Tuyệt nhếch nhếch môi, rốt cuộc cũng hiểu cái gì gọi là ác giả ác báo.

” Đây cũng là ngươi nói. . . . . .. Tay của hắn hướng về phía trước vung lên, mặt nạ màu bạc trên mặt cũng rơi theo, lộ ra hai cái tát rất cân xứng ở trên mặt, nhưng lại không xấu xí, mà còn có một loại mỹ cảm đầy đặc thù nghệ thuật !

Hắn không có chút nào là không thích, ngược lại tâm tình tốt còn hướng nàng hiện ra nụ cười hứng thú. Nụ cười này của hắn, lộ ra hàm răng trắng noãn không tỳ vết, sáng trong như Trân Châu.

” di?” Vân Tiểu Mặc ngẩng lên đầu nhỏ, tò mò nhìn hắn, là một người tu dưỡng tốt, không trực tiếp phun ra nụ cười. Trái ngược lại chính là, Tiểu Bạch đã sớm cười đến ngã lệch, trên mặt đất quằn quại, lăn qua lăn lại.

Vân Khê dưới đáy lòng nghẹn cười, có một sự khoái khi trả thù được, sau đó chống lại ánh mắt vô cùng phát sáng cùng nụ cười mang theo vài phần đùa giởn mập mờ của hắn,  tựa như đang nhắc nhở nàng, cái tát trên mặt hắn  đến tột cùng là đến từ nơi nào, đến từ hoàn cảnh nào.

Trên mặt đột nhiên nóng lên, trong đầu Vân Khê  hiện lên hình ảnh tối hôm qua. Hình ảnh đột nhiên xuất hiện, làm cho nàng lâm vào giật mình cùng kinh hoàng trong nháy mắt; như cuồng phong mưa rào, tịch quyển chiếm lấy trái tim nàng.

Nam nhân ghê tởm này, được tiện nghi mà còn khoe mã!

Sớm biết như vậy cho hắn thêm mấy cái bạt tai nữa!

Lạnh lùng quăng hắn một cái liếc mắt, nàng đi lên trước mấy bước, cầm khăn trong tay lên, dùng sức trên mặt hắn mà cọ, thật giống như không cọ tróc lớp da , thì thề không bỏ qua!

Kêu rên mấy tiếng, Long Thiên Tuyệt cầm cổ tay của nàng: “Giữa chúng ta có thù lớn như vậy sao? Ngươi không thể đối với ta ôn nhu một chút à?”

Vân Khê chống lại ánh mắt hơi u oán của hắn, ánh mắt không khỏi lóe lóe, nam nhân này thật là yêu nghiệt, gương mặt khuynh Thành như vậy, làm người ta không thể dùng hai chữ xấu xí để hình dung hắn, hắn  giơ tay nhấc chân, một cái nhăn mày một nụ cười cũng đầy phong tình.

” yêu nghiệt.” Nàng cúi đầu địa phun ra hai chữ.

Long Thiên Tuyệt đầu tiên là hơi sửng sờ, nhưng ngay sau đó liền hiểu ra, cất tiếng cười to. Tuy là cười to, nhưng tiếng cười của hắn ưu nhã uyển chuyển, tựa như thanh âm róc rách của dòng suối trong khe núi, lại như Băng hồ  đông lạnh trên Tuyết Sơn, làm người ta say mê.

Vân Khê tức giận trừng mắt liếc hắn một cái, người nam nhân này không ngừng yêu nghiệt, còn có bản lãnh trời sinh là chọc nàng nổi giận, tóm lại thấy hắn, nàng không khỏi tức giận .

” Lần này ngươi cứu Tiểu Mặc, coi như ta thiếu ngươi một cái nhân tình, bất quá trừ cái này ra, chúng ta vẫn như cũ, ngươi đi đường dương quang của ngươi, ta đi cầu độc mộc của ta, hi vọng ngươi không nên tùy tiện xông vào cuộc sống của mẫu tử chúng ta.” Một đôi con ngươi trong nháy mắt trở nên trong trẻo lạnh lùng băng hàn, hơi thở đạm mạc mỏng lạnh  bao phủ nàng, Vân Khê dắt tay của con trai “Tiểu Mặc, chúng ta đi!”

Nụ cười trên mép của Long Thiên Tuyệt ngừng lại, đáy mắt xẹt qua vẻ ảm đạm, hắn rốt cuộc phải làm thế nào, mới có thể hóa giải nỗi hận trong nội tâm của nàng đây? Còn có đêm hôm đó ……. Rốt cuộc là ngoài ý muốn bên trong, hay là ngoài ý muốn ở ngoài?

” Chờ một chút!”Hắn kêu nàng.

“Người Mạnh gia tuyệt đối sẽ không chịu để yên , các ngươi mấy ngày nay vẫn nên đợi ở phủ tướng quân, không nên tùy ý ra cửa đi lại.”

Vân Khê dừng bước, đưa lưng về phía hắn, nói: “Người Mạnh gia thì như thế nào? Bọn họ dám giữ con ta, thì phải trả giá thật nhiều! Ta sẽ không dễ dàng bỏ qua cho người của Mạnh gia!” Đôi mắt đẹp của nàng bỗng dưng bắn ra hai đạo ánh sáng lạnh, giống như hàng vạn hàng nghìn lưỡi dao sắc bén, lạnh thấu xương.

Một tiếng than nhẹ, thật giống như đã sớm biết rằng nàng sẽ phản ứng như thế, Long Thiên Tuyệt cười khẽ , nói: “Đã như vậy, có muốn cùng đi Tụ Bảo đường để nhìn trò hay không?”

” Cái gì trò hay?” Vân Khê khẽ nghiêng đầu, vừa vặn để cho một luồng sáng mờ chiếu rọi lên gương nghiêng nghiêng của nàng, chỉ một thoáng đã mềm hoá ánh mắt lạnh lẻo của nàng.

” Đi thì biết thôi!” Long Thiên Tuyệt bỗng nhiên hạ thấp thanh âm, mang theo ngữ khí khiêu khích. “Hay là ngươi không dám đi?”

Vân Khê hít sâu một hơi, biết rõ đây là phép khích tướng của hắn, nhưng nàng hết lần này tới lần khác chính là chịu không được sự khích tướng của hắn. Nàng đột nhiên xoay người, hai ánh mắt bén nhọn bắn về phía hắn: “Đi thì đi, ai sợ ai?”

Long Thiên Tuyệt cúi đầu nở nụ cười, đưa tay đem mặt nạ một lần nữa đeo lên trên mặt mình, chỉ để hiện ra đôi môi mỏng như cũ.

” Mẫu thân, ta cũng muốn đi!” Vân Tiểu Mặc ngẩng lên khuôn mặt nhỏ nhắn khả ái, làm cho không người nào có thể cự tuyệt.

Đuôi lông mày khẽ nhíu lại, nếu đã dám quang minh chính đại xông vào Tụ Bảo đường, như vậy nàng sẽ lớn lối một chút, mang theo nhi tử cùng nhau một lần nữa xông Tụ Bảo đường!

” Đi, phụ thân dẫn con đi!” Long Thiên Tuyệt nghiêng thân một chút, đem Tiểu Mặc  để cho bé vững vàng ịa ngồi ở đầu vai của chính mình. Giống như phụ thân ở nhà dân chúng tầm thường, thích đem con của mình đặt ở đầu vai mà chơi đùa, Long Thiên Tuyệt cũng không  có cảm thấy hành động này có cái gì không ổn, giống như là một  chuyện tự nhiên, hắn còn thấy thích thú nữa.

” Còn có Tiểu Bạch!” Vân Tiểu Mặc phủi tay, gọi Tiểu Bạch về.

Vân Tiểu Mặc cũng không ghét hành động này, ngược lại cảm thấy ngồi ở chỗ cao quan sát  phía dưới, rất là phong cách.

Tiểu Bạch nghe được hắn  gọi về, đột nhiên giống như một trận cuồng phong chạy  đến trong ngực của hắn.

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: