Thiên Tài Nhi Tử và Mẫu Thân Phúc Hắc – Chương V01.3

0

Chương V01.3

Lý Lộc thấy nàng nói như thế, cũng không dám hỏi nhiều hơn nữa, dù sao lời của Vân nương tử luôn có đạo lý, đi theo Vân nương tử, chỉ có đúng không sai!

Bận rộn hai canh giờ, thời gian cách thịnh hội đấu giá của Tụ Bảo đường không nhiều lắm, Vân Khê nhìn một chút tác phẩm trong tay mình, nhíu mày, có chút mãn ý. Nàng tin tưởng chở mười mấy kí lô bao thuốc nổ này, có thể đủ đem cả Tụ Bảo đường oanh tạc đến trời cao!

Nếu ai biết ý nghĩ của nàng giờ phút này, nhất định sẽ cho là nàng điên rồi, nàng lại nghĩ rằng có thể cho nổ Tụ Bảo đường, ý nghĩ này không khỏi quá điên cuồng đi!

Vân Khê cũng không cho là như vậy, dám động Tiểu Mặc của nàng, thì phải trả giá thật nhiều!

Ánh sáng lạnh xẹt qua đáy mắt của nàng, nàng lạnh lùng nhếch khóe môi.

” Vân nương tử, Đông Phương công tử tới.”

Vân Khê khẽ nhếch lông mày, như có điều suy nghĩ, chu đáo, nàng mở miệng nói: “Nói hắn chờ ở đại đường một lát, ta rất nhanh sẽ ra.”

Đại đường, thân ảnh đơn bạc của Đông Phương Vân Tường ngồi ở đó, đường viền ngũ quan như được điêu khắc tinh tế ra, lông mày tựa như khắc, con mắt như ánh sao, tỏa sáng cùng ôn nhu, mềm mại. Hắn một mình uống trà, động tác ưu nhã, nguyệt sắc trường bào càng làm nổi bật vẻ phiêu dật cao quý của hắn, tóc đen tựa như thác dùng Ngọc Tuệ Cao vấn lên, phảng phất tựa trích tiên trên trời giáng xuống.

Song lực chú ý hấp dẫn Vân Khê, cũng không phải là bề ngoài cùng khí thế xuất chúng của hắn, mà là thứ trưng bày quanh người hắn, gần mười mấy dàn rương gỗ. Trong không khí, nàng nghe thấy được mùi  vị vàng quen thuộc, ánh mắt nàng chợt lóe, khó khăn mở miệng . . . . . .

” Đông Phương công tử.” Nàng đi lên trước, giọng nói nhàn nhạt, vốn là cùng Đông Phương Vân Tường không có quá lớn giao tình, nếu không phải nhi tử yêu thích hắn, nàng sợ cũng sẽ không cùng hắn có bất kỳ  giao thiệp nào.

” Vân nương tử.” Đông Phương Vân Tường thu hồi ánh mắt, trong nháy mắt nhìn thấy nàng, mâu quang chợt sáng, thủy quang kích diễm, mang theo một thần thái khác thường.

” Ta nghe nói Tiểu Mặc ở Tụ Bảo đường gặp chuyện không may, cho nên mang đến mười triệu lượng hoàng kim, hy vọng có thể giúp được.”

Suy đoán trong lòng là một chuyện, nhưng khi hắn chính miệng nói ra sự thật lại là một chuyện khác, Vân Khê thực lấy làm kinh hãi, hắn trong một đêm lại có thể lấy ra mười triệu lượng hoàng kim , điều này thật bất khả tư nghị!

Cho dù hắn là hoàng tử một nước, cũng không thể có nhiều tài phú như vậy, càng đừng nói là trong một đêm lấy ra nhiều hoàng kim như vậy, như vậy thực lực chân chính của hắn, thật đáng để khai thác, nghiên cứu tìm tòi.

Vinh bá vẫn chờ đợi ở bên cạnh, thấy được ánh mắt ngầm ý của chủ tử, hắn tiến lên, nhất nhất mở ra nắp hòm. Chỉ một thoáng, từng đạo kim quang chiếu sáng cả đại đường khách điếm, làm người người choáng ngợp.

May mà nơi này kể từ sau khi bị Hắc Phong trại chiếm cứ, không có khách nhân nào tới tìm nơi ngủ trọ, nếu có ngoại nhân nhìn thấy một màn này, nhất định sẽ kích động bị dọa ngất đi, giống như người của Hắc Phong trại nè, bọn họ cả đám đều kích động khó nói lên lời, dụi dụi lấy hai mắt của mình, hoài nghi mình có sinh ảo giác hay không.

Vân Khê có chút ngạc nhiên, nhưng sau đó rất nhanh khôi phục trấn tĩnh, yên lặng nhìn về phía Đông Phương Vân Tường, hắn và Tiểu Mặc bất quá mới chung đụng nhau ngắn ngủn mấy ngày, vậy mà vì Tiểu Mặc hắn chịu lấy ra mười triệu lượng hoàng kim, cũng không không chớp mắt một cái, rốt cuộc là hắn quá mức thiện lương, hay còn có dụng tâm khác?

” Ta có thể hỏi ngươi một vấn đề không?”

Đông Phương Vân Tường hơi choáng váng, cười yếu ớt nói: “Ngươi hỏi đi, ta nhất định tri vô bất ngôn ngôn vô bất tẫn”.*

*tri vôbất ngôn, ngôn vô bất tẫn: biết thì sẽ nói, nhất định không giấu diếm

Vân Khê nhíu mày nhìn hắn hồi lâu, đem Đông Phương Vân Tường nhìn đến thấu từng sợi lông, để cho Vinh bá cơ hồ cho là nàng muốn ăn chủ tử nhà mình, lúc này,Vân Khê đột nhiên dùng giọng vô cùng mập mờ hỏi: “Ngươi không phải là. . . . . . đối với con ta có ý đồ gì khác chứ?”

Đông Phương Vân Tường vẻ mặt nhất thời trở nên vô cùng phong phú, trong lồng ngực thở ra một hơi sâu, ho đến chết đi sống lại. Vinh bá đau lòng  thay chủ tử, tức giận trừng hướng Vân Khê, bọn ta suy nghĩ lung tung gì chứ, chẳng lẽ chủ tử đối với Tiểu Mặc tốt, nhất định là cái loại tâm tư xấu xa hèn hạ này?

Ai ngờ Vân Khê lại nói thêm câu nữa: “Tiểu Mặc nhà ta đáng yêu như thế, ngươi thích hắn cũng là hợp lý, nhưng mà, ta rất lo lắng cho việc Tiểu Mặc có tư tưởng khỏe mạnh trưởng thành. Ngươi có thể thích hắn, nhưng nên chỉ có thể âm thầm thích, không nên quấy rầy đến tư tưởng khỏe mạnh làm người của hắn. . . . . .”

Nàng nói chưa dứt lời, vừa nghe như thế, Đông Phương Vân Tường ho càng thêm lợi hại, thiếu chút nữa ngừng thở.

” Vân nương tử, xin người giúp đỡ cho, đừng kích động công tử nhà chúng ta nữa!” Vinh bá đáy lòng thẳng thán, công tử gặp phải người không tốt a!

” Kích động như thế làm cái gì? Vạn nhất thân thể có bị gì, ta không bồi thường đâu nha!” Vân Khê vừa nói, vừa từ trên người móc ra một đan dược, thừa dịp hắn ho khan há mồm, một ngón tay đem đan dược bắn vào trong miệng của hắn.

Vinh bá còn tưởng rằng nàng cho chủ tử ăn vào độc dược, hùng hổ thay chủ tử bất bình nói: “Ngươi vừa cho công tử nhà ta ăn cái gì? Tâm địa ngươi thật ngoan độc! Công tử nhà ta vì gom góp mười triệu lượng hoàng kim, ngày hôm qua một đêm không chợp mắt, tình nghĩa còn chưa tính, lại còn đem oán báo ơn. . . . . .”

” Vinh . . . . . .”Đông Phương Vân Tường kêu hắn không được tiếp tục nhục mạ, hơi trì hoãn khẩu khí, nói ” ta không sao rồi, hiện tại đã khá hơn.”

Vinh bá nhìn kỹ, công tử  sắc mặt đúng là khá hơn, giờ mới hiểu được, thì ra là nàng cho chủ tử ăn không phải là độc dược, mà là thuốc trợ giúp khỏi ho. Hắn sửa sang lại ống tay áo, hướng về phía Vân Khê quỳ một cái, nói: “Vân nương tử, mới vừa lão nô nhất thời nóng lòng, ngôn từ đắc tội, kính xin Vân nương tử chớ để để trong lòng!”

Vân Khê không để ý phản ứng của hắn, hắn đã sớm ở trong hàng ngũ sổ đen của nàng, trong khoảng thời gian ngắn rất khó để quay lại bình thường. Tầm mắt của nàng lướt qua Vinh bá, thẳng tắp  nhìn về phía dung nhan suy yếu của Đông Phương Vân Tường trước mặt, chân mày hơi nhíu lại, đổi lại một bộ mặt vô cùng nghiêm túc thật tình, nói: “Bệnh tình của ngươi, sợ là chữa không được. Nhưng nhìn ngươi đối với Tiểu Mặc nhiệt tình như thế, mười triệu lượng hoàng kim này, ta lấy làm tiền ngươi đặt cọc mua thuốc, trong vòng nửa năm, ta nhất định sẽ vì ngươi luyện chế ra Cửu Chuyển Thái Cực đan, về phần có thể trị lành bệnh của ngươi hay không, ta không dám bảo đảm.”

Đông Phương Vân Tường đầu tiên là hơi choáng váng, dung nhan trắng bệch liên tục hiện ra thần thái khác thường, liều thuốc nàng cho mới vừa rồi, khiến hắn cũng tin tưởng lời Tiểu Mặc nói lúc trước…, mẹ ruột của bé đúng là có bản lĩnh luyện chế đan dược, hơn nữa nàng luyện chế đan dược so với trên thị trường càng hữu dụng hơn nhiều.

Hôm nay chính miệng nàng nói nàng có thể luyện chế ra thuốc trị tốt bệnh của hắn, vô luận thật giả, hắn nguyện ý tin tưởng nàng, bởi vì đây là cơ hội cuối cùng của hắn.

” Đa tạ Vân nương tử!” Ngắn ngủn mấy tiếng cũng là bao hàm tình cảm phức tạp, hắn phảng phất thấy được vô hạn tốt đẹp cùng hi vọng, tràn đầy viễn cảnh tươi đẹp khi sống một lần nữa. Nhưng nếu có một ngày hắn cũng có thể cùng người bình thường giống nhau hưởng thụ cuộc sống tốt đẹp, có một tình yêu đầy đủ, như vậy hắn sống cuộc đời này thật sự không tiếc.

Vinh bá trong khoảng thời gian ngắn không có kịp phản ứng, đợi lúc kịp phản ứng, cũng là dùng ánh mắt hoài nghi nhìn Vân Khê, không khỏi hoài nghi nàng từ đầu,luôn luôn muốn vàng làm của riêng, cho nên mới thêu dệt ra lời nói dối lường gạt chủ tử nhà mình? Phải biết rằng chủ tử bọn họ qua nhiều năm như vậy đi tìm danh y khắp thiên hạ, cũng không có người có thể trị lành bệnh trên người hắn, Ngay cả ngự y trong cung cũng thúc thủ vô sách*, nàng chỉ là một tiểu phiến tử (kẻ lừa đảo) nha đầu, có thể có bao nhiêu khả năng? Chẳng lẽ y thuật của nàng còn có thể thắng được tất cả danh y cùng ngự y trong cung sao?

* thúc thủ vô sách: bó tay không có cách nào

Đáng xấu hổ a! Đến lúc nào rồi rồi, nàng lại còn tham tiền như thế!

Vinh bá cười lạnh trong mũi, thanh âm rất là khinh thường.

” Cứ quyết định như vậy đi!”Vân Khê hướng đám người Lý Lộc vẫy vẫy tay, nói ” Lập tức đem vàng này xử lí lần nữa, mỗi một cái hòm phía trên một tầng vàng, phía dưới một tấm ngăn, tấm ngăn phía dưới giả cục gạch, lại đem những thứ hồi nãy, để trong một quan tài. Tốc độ phải nhanh, chúng ta không có nhiều thời gian. . . . . .”

Vân Khê đưa ra chỉ huy, mà đám người Lý Lộc hoàn toàn, từ đầu, luôn luôn nghe theo lời, mọi người hướng về phía từng rương vàng ánh mắt đăm đăm, chảy nước miếng. Vàng nhiều như vậy, sợ là so với số hoàng kim ngân lượng bọn hắn từng nhìn thấy còn muốn nhiều hơn mấy vạn lần!

Bên tai họ văng vẳng thanh âm cảnh cáo đáng sợ của Vân Khê: “Người nào nếu như dám nuốt riêng vàng……Đây chính là kết quả!”

Một thanh phi đao xuất ra, thanh âm làm không khí rung động, phi đao vòng quanh đại đường lượn một vòng, không đụng phải bất kỳ trở ngại nào, cuối cùng bình yên vô sự trở lại trong tay Vân Khê.

Ngón phi đao tuyệt kỹ này, quả thực có thể nói là nhất tuyệt!

Đám người Lý Lộc mới đầu cũng không có phản ứng chút nào, hai mắt như cũ ngó chừng một ít cái hòm vàng, cho đến người đầu tiên bởi vì lưng quần đột nhiên bị đứt, mà quần rơi xuống, sau đó quá sợ hãi mà kinh hô một tiếng, những người còn lại cũng rối rít không kịp phản ứng, mấy chục người đều không ngoại lệ rớt quần, tiếng kêu rên làm thành một mảnh náo loạn.

Nương ơi*, nàng đến cùng có phải nữ nhân hay không, lại ở dưới ban ngày ban mặt tuột quần của bọn hắn?

* huyennghien: nguyên văn theo gg ca ca là OMG, oh my god(ôi chúa ơi) nhưng đây là đám người Lý Lộc nói, nên mình thay băng ngôn ngữ cổ đại cho hợp lý hơn.

“Vân nương tử?”Lý Lộc kéo lưng quần, vẻ mặt đau khổ nhìn về phía Vân Khê, nói thế nào hắn cũng là thủ lĩnh sơn trại, thậm chí ngay cả mặt mũi của hắn cũng không cho, cùng các người kia đối xử bình đẳng, đáy lòng hắn căm giận bất bình.

Vân Khê lạnh lùng liếc bọn hắn một cái: “Lắm lời, nhanh chóng đi làm việc, sau khi chuyện thành công, các ngươi cũng sẽ có lợi!”

Đám người Lý Lộc vừa nghe sau khi chuyện thành công mới có lợi, lập tức hai mắt mọi người sáng lên, vàng nhiều như vậy, chỉ cần phân bọn họ tí xíu thôi, cũng là mười mấy lượng vàng a, vàng nhiều như vậy, bọn họ làm thế nào tiêu hết đây?

Vàng còn chưa tới tay, mọi người cũng ở trong đầu bắt đầu với mộng tưởng hão huyền, bọn họ cũng không nghĩ, tiền vàng Vân nương tử kiếm có thể chia tốt như vậy sao? Đợi đến lúc đó cả người cùng của đã không cón, muốn khóc cũng khóc không được.

Vinh bá nhìn tận mắt bọn họ xử lý từng quan tài vàng, bổ túc tấm gạch, trong lòng máu từng giọt chảy xuống. Tất cả đây là tâm huyết của công tử a, lại bị nuốt riêng như vậy, hơn nữa không trực tiếp cầm đi trao đổi nhi tử nhà mình, ngược lại ở bên trong động tay chân, muốn đi hãm hại người sao, đạo lý gì đây? Trên đời này còn có kiểu mẹ ruột vừa ác tâm vừa yêu tiền như mạng như thế sao?

Đông Phương Vân Tường lẳng lặng yên nhìn cử động của bọn họ, không một chút đau lòng. Đối với hắn mà nói, tiền tài chính là vật ngoại thân, sinh không mang theo, chết không thể mang theo, cho nên hắn căn bản là không cần . Huống chi vàng không có , còn có thể kiếm lại, nhưng nếu không có Tiểu Mặc ánh mặt trời ấm áp duy nhất mang lại cho hắn, hắn mới hối hận không kịp.

“Một hòm này không cần xử lý, làm ký hiệu cho tốt, đến lúc đó cũng sẽ đánh tráo lẫn lộn.” Vân Khê chỉ vào một cái hòm vàng trong đó nói, không bỏ được hài tử không bắt được lang*, tổn thất chút ít vàng, cũng là không thể tránh được.

* không chịu bỏ con không bắt được cọp, ý nói muốn làm việc gì thành công thì phải hi sinh của mình trước, thà hi sinh một chút mà được ích lợi nhiều sau này.

Lý Lộc cũng không hỏi nhiều, kiên quyết thi hành mệnh lệnh của nàng.

Lúc này, Hà quản gia của phủ tướng quân đến đây báo tin.

“Đại tiểu thư, Mạnh Thiếu chủ của tụ Bảo đường phái người tới mời Đại tiểu thư, nói là cần Đại tiểu thư phải đi một chuyến đến buổi thịnh hội đấu giá của Tụ Bảo đường, có chuyện quan trọng cần thương lượng.”

Vân Khê nhíu mày, nói: “Chuyện quan trọng? Chuyện gì quan trọng?”

“Họ không có nói cụ thể rõ ràng, chỉ nói là nếu như Đại tiểu thư không làm theo, bọn họ liền kết liễu tính mạng của thiếu gia Tiểu Mặc!”

“Bọn họ dám?” Vân Khê lạnh lùng nheo mắt lại, âm khí lạnh lẽo vây thoát ra vây quanh người nàng.

“Vân nương tử, ta cùng ngươi đi, thêm một người cũng có thêm một phần lực lượng.”Đông Phương Vân Tường chủ động xin đi giết giặc nói.

Vân Khê suy tư , liền gật đầu đáp ứng, hắn đối với  Tiểu Mặc là vô tư quan tâm đã đả động tâm nàng, thái độ đối với hắn cũng cải thiện không ít.

Tụ Bảo đường mật thất, Mạnh Lạc Thu lục soát tất cả các kho tàng lưu trữ, vẫn không thể nào tìm ra một loại có thể hiểu và giải độc trên người. Hắn hổn hển thở, hận không đem tiểu bất điểm* kia xé thành mảnh nhỏ!

*cái này, mình nghĩ là quỷ lùn a, không biết đúng không nữa ==

Lúc này, có người truyền báo, Mạnh gia  nhị thiếu đến đây thăm hỏi. Mạnh Lạc Thu mâu quang căng thẳng , lòng dạ biết rõ, đệ đệ của hắn giờ phút này viếng thăm, sợ là đã nghe được tin tức gì, đến đây nhìn cười nhạo.

“Đi nói cho hắn biết, ta đang bận rộn chuẩn bị buổi đấu giá, không rảnh chào hỏi hắn, có chuyện gì, khi khác đến!”

Lời của hắn vừa mới nói xong, Mạnh nhị thiếu gia, Mạnh Hạ Thu phe phẩy chiết phiến (quạt giấy á) xuất hiện ở cửa mật thất, hắn mặc một bộ áo lam, làn da trắng muốt, ánh mắt mị hoặc mang theo vài phần âm lãnh.

“Đại ca, tiểu đệ hảo tâm tới giúp ngươi, làm sao ngươi có thể báo đáp ân tình như thế?”

Mạnh Hạ Thu một cước bước chân vào cánh cửa, ra vẻ kinh ngạc ngó chừng Mạnh Lạc Thu , gương mặt đen độc khí dâng trào, thở dài nói: “Đại ca, mặt của ngươi là chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ ngươi trúng độc?”

Mạnh Lạc Thu chỉ cảm thấy ngực hờn dỗi cuồn cuộn, có khuynh hướng bạo liệt, hắn che lên tim của mình, lạnh lùng trả lời: “Chuyện của ta, không cần ngươi quan tâm! Còn có, nhớ kỹ! Mật thất này ngươi không có quyền bước vào một bước, đi ra ngoài cho ta!”

Hắn đáy lòng bực tức, tâm tư của đệ đệ, hắn há có thể không biết? Vì tranh đoạt quyền chấp chưởng Tụ Bảo đường, đệ đệ của hắn không biết ở trong Tụ Bảo đường sắp xếp bao nhiêu nhân thủ cùng nhãn tuyến, đợi đến lúc hắn yếu đi, ngáng chân một cái, nhìn mà chế nhạo.

Hiện tại giả mù sa mưa (giả bộ không biết, không nhìn thấy gì) chạy tới giúp hắn, nhất định là biết được nơi này có chuyện phát sinh, cố ý chạy tới nhìn mà chê cười.

Đáng hận, thật sự là đáng hận!

Vẻ lo lắng cùng ngoan lệ xẹt qua đáy mắt Mạnh Hạ Thu, hắn từ từ thu hồi bước chân bước vào cửa mật thấp, trong nháy mắt thu lại tâm tình, cúi đầu nở nụ cười: “Đại ca, cần gì chứ? Tiểu đệ biết được Huyền Linh quả xảy ra chuyện, cho nên đặc biệt tới quan tâm, cũng là vì đại ca suy nghĩ. Phải biết rằng phụ thân cùng các trưởng bối rất coi trọng buổi đấu giá lần này, sau đó còn đích thân tới hiện trường, nhưng nếu bọn họ biết được Huyền Linh quả không cánh mà bay, mà đại ca cùng nhiều cao thủ cũng đều trúng độc không giải thích được, ngươi đoán bọn họ còn có thể yên tâm đem Tụ Bảo đường giao cho đại ca ngươi xử lý sao?”

Mạnh Lạc Thu hừ lạnh một tiếng: “Nói cho cùng, ngươi còn không phải là đánh chú ý Tụ Bảo đường  sao? Ngươi vọng tưởng rồi! Mạnh gia  tộc quy, chỉ có gia chủ tương lai kế nhiệm mới có tư cách xử lý Tụ Bảo đường, mà vị trí gia chủ từ trước chỉ truyền trưởng bất truyền ấu. Cho nên, trừ phi ta chết, nếu không ngươi vĩnh viễn cũng không thể động đến trên đầu của ta, vĩnh viễn không có cơ hội tiếp chưởng Mạnh gia! Ngươi chết tâm đi là vừa!”

Mạnh Hạ Thu trên mặt phủ một tầng sương lạnh, con ngươi đen thui âm thầm, hơi thở âm lãnh càng không ngừng đảo quanh.

Mạnh Lạc Thu lạnh lùng nhìn hắn, muốn đoán được bộ mặt thật của hắn! Đang lúc cho là đối phương thật sự không nhịn được, muốn lộ ra bộ mặt thật, nhưng không ngờ đối phương dùng chiết phiến tách một cái, thần sắc âm lãnh đã sớm biến mất, thay vào đó là một khuôn mặt tươi cười bất cần đời.

“Đại ca, ngươi đa tâm! Ngươi là gia chủ tương lai của Mạnh gia, tiểu đệ cũng biết, tiểu đệ chỉ là sợ đại ca sự vụ bận rộn, quá mức vất vả, cho nên mới nghĩ thay đại ca chia sẻ chút ít. Nếu đại ca không cần tiểu đệ hỗ trợ, vậy tiểu đệ phải đi thôi, đại ca cần gì tức giận thế? Nhưng nếu bởi vì nhất thời tâm nóng giận, khiến cho độc tính lan tràn nhanh hơn, có hại hơn có lợi.” Mạnh Hạ Thu hắng giọng cười một tiếng, thu chiết phiến trong tay.

” Đại ca, ngươi bận rộn như vậy, tiểu đệ cáo từ đi trước.”

Xoay người xong, đáy mắt hắn hiện lên vẻ ngoan lệ, ánh mắt thị huyết, sát khí kinh người!

Đợi hắn vừa đi, Mạnh Lạc Thu liền mềm nhũn trượt chân trên mặt đất, cả người  đổ mồ hôi chảy xuôi, Mạnh Hạ Thu chết tiệt, độc dược chết tiệt! So sánh mà nói, hắn cảm thấy Mạnh Hạ Thu so với độc càng thêm đáng hận!

” Mạnh Thiếu chủ, ngươi cảm thấy thế nào?” Mạnh quản sự vội vã chạy lại, thấy Mạnh Lạc Thu trượt chân trên mặt đất, vội vàng tiến lên đỡ.

” Ta không sao! Phía ngoài vừa xảy ra chuyện gì sao?” Mạnh Lạc Thu thanh âm trầm thấp mà ẩn nhẫn.

” Dạ, là Vân gia Đại tiểu thư tới, nói là tới  chuộc người ! Mà hơn nữa. . . . . .” Mạnh quản sự nhớ tới tình hình mới vừa chứng kiến, không khỏi ngẩng đầu lấy tay lau mồ hôi.

Mạnh Lạc Thu nhíu mày, trầm giọng nói: “Hơn nữa cái gì?”

Mạnh quản sự hít sâu  khí, cố gắng trấn định nói: “Hơn nữa còn mang đến mười triệu lượng hoàng kim mà chúng ta muốn”

Đôi mắt Mạnh Lạc Thu đột nhiên mở to, có chút khó tin: “Cái gì? Điều này sao có thể? Nàng nơi nào biến ra nhiều vàng như vậy? Chẳng lẽ nàng đi cướp quốc khố Nam Hi quốc hoàng cung?”

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: