Thiên Tài Nhi Tử và Mẫu Thân Phúc Hắc – Chương V01.2

1

Chương V01.2

Vân Khê vội vã chạy về phủ tướng quân, phủ tướng quân lúc này đang bàn chuyện tụ tập nhân mã cứu Tiểu Mặc, tính toán ban đêm đi đột nhập Tụ Bảo đường. Vân Khê ngăn trở bọn họ, đem kế hoạch của mình kể rõ một phen, sau đó đem nhân mã phân phát, còn mình trở về phòng.

Từ trong bao quần áo móc ra vô số bình lọ, nơi này chứa nhiều đan dược như vậy cũng là do những năm gần đây nàng luyện chế , có trị thương , có làm cơ thể mạnh khỏe, có tăng Huyền lực, cũng có độc dược cùng tăng Huyền đan … Cấm thuốc, luyện chế đan dược là một trong số ít những thứ hứng thú của nàng, nàng sở dĩ thích vơ vét của cải, cũng là vì có thể mua được nhiều dược liệu hiếm có hơn để  luyện chế các loại đan dược.

Từ đó chọn lựa ra mấy bình trị thương cùng nâng cao tinh thần, bổ tức đan dược, nàng đưa tay lên, đem toàn bộ đan dược có đổ vào trong miệng không có biện pháp, nàng phải trong một buổi tối khôi phục công lực thường ngày, cho nên không tiếc rẻ, đem toàn bộ đan dược hữu ích dùng để khôi phục thân thể toàn bộ ăn vào.

Nếu có người đã gặp nàng đem dược trân quý làm như thế, nhất định sẽ hôn mê, phải biết rằng nàng luyện chế  mỗi một loại đan dược cũng là vô cùng hiếm thấy cùng trân quý, nếu đi bán trên thị trường, ít nhất có thể bán được cả vạn lượng hoàng kim, mà nàng lại đem toàn bộ ăn đi như ăn hoa quả kẹo ngọt, chuyện này không phải là quá hoang phí đi?

Dùng xong thuốc, nàng vận công điều tức, chưa tới một canh giờ, thân thể từ từ bốc lên hơi nóng, nước ấm từng đoàn từng đoàn ở trong người chảy xuôi, tất cả máu cùng da thịt của nàng đều thay đổi với tốc độ không tầm thường, vết thương nơi ngực cũng từ từ khép lại.

Tốc độ khôi phục giống như nàng vậy, nói ra quả thực sẽhù chết người, ai bảo đan dược tốt nhất lại ở  trong tay của nàng chi? Những đan dược này là nàng căn cứ vào cách luyện chế được ghi lại trong Tàn Hoa bí lục, tùy tiện lấy ra một lọ, sợ rằng trên đại lục này rất khó tìm được.

Đợi thương thế của nàng khép lại được bảy tám phần, mở mắt ra, một đạo ánh sáng bình minh rực rỡ xuyên qua từ ngoài cửa sổ làm nàng chói mắt, bất tri bất giác, trời đã sáng.

Mâu quang kích diễm bị bịt kín bởi một tầng mông lung. . . . . .

Một đêm trôi qua, không biết Tiểu Mặc có bị hành hạ hay không, ngủ có ngon hay không?

Mâu quang ôn nhu, phút chốc bị vẻ lạnh lùng thay thế!

Người nào dám thương tổn con trai của nàng, thì phải trả giá thật đắt!

Tụ Bảo đường, một gian mật thất mờ mờ.

Thân thể nho nhỏ của Tiểu Mặc co ro lại trên giường đá, ngủ say sưa.

Tiểu Bạch ngồi chồm hổm bên cạnh Tiểu Mặc, đôi mắt đen láy mở to, không nháy mắt ngó chừng cánh cửa đá mật thất, toàn thân trong tình trạng báo động. Thời gian thật lâu rồi, mí mắt của nó kéo xuống, khép lại một chút.

Tiếng bước chân nhẹ truyền vào mật thất, cả người Tiểu Bạch bậc dậy, hai mắt lần nữa mở thật to, ngó chừng cánh cửa đá kia, giống như muốn đem cửa đá nhìn thấu.

Cạch cạch mấy tiếng, cửa đá mở ra, một đạo ánh sáng tương  đối chói mắt từ bên ngoài phóng vào, mắt Tiểu Bạch híp lại, bắn ra hơn hai đạo ánh sáng sắc bén.

Hừ, dám động vào Tiểu Mặc Mặc, giết không tha!

Ngay sau đó, một đạo thân ảnh cao lớn được phủ bởi màu trắng, từ từ lộ ra gương mặt của người nọ.

Tiểu Bạch nhìn, suy nghĩ bỗng trống rỗng, sau đó đưa móng vuốt lay lay Tiểu Mặc đang trong giấc mộng, làm Tiểu Mặc tỉnh lại.

Tiểu Mặc Mặc, người xấu lại tới nữa!

Tiểu Mặc từ trong giấc mộng tỉnh lại, đôi mắt lim dim, thấy người đi vào cửa đá, chân mày hắn giương lên.

Mạnh Lạc Thu vừa vào mật thất, thấy hắn ngủ say sưa giống như người ngoài cuộc, không có liên quan, hắn có chút kinh ngạc. Nhưng, vừa nghĩ tới chuyện đứa bé này ăn hết Tuyết Liên cùng cỏ linh chi bảo bối trân quý kia, còn có Huyền Linh quả giá trị liên thành nữa, thì tức giận trong lòng bùng lên, ánh mắt nhìn lại hướng Vân Tiểu Mặc, giống như đang nhìn một tiểu ác ma vừa ăn một con rắn!

” Tiểu tử, lá gan của ngươi không nhỏ! Rốt cuộc là ai bảo ngươi tới đây ăn vụng bảo bối của ta?”

Vân Tiểu Mặc khẽ nghiêng đầu, vẻ mặt ngây thơ vô tội (huyennghien: thấy giống ngây thơ vô số tội hơn a o-0) nói: “Là các ngươi mời ta tới  làm khách a, các ngươi cũng không nói nơi đó có đồ không thể ăn, chẳng lẽ những thứ đó thật sự không thể ăn?”

Ánh mắt Mạnh Lạc Thu trở nên lạnh lẽo vô cùng, khóe môi thị huyết, thân thể hắn khẽ run, nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn vô tội của Tiểu Mặc, nổi giận nói: “Không có ai mời ăn, đương nhiên không thể ăn ! Ngươi, tên khốn nhỏ chết bầm, ở chỗ này giả vờ ngu ngốc với ta có phải không? Ngươi chẳng những ăn bảo bối của ta, hơn nữa còn chuyên chọn đồ tốt ăn, đồ không tốt không ăn, ngươi đừng nói với ta rằng ngươi thật một chút cũng không hiểu?”

” Ngươi nói là những thứ kia lớn lên cùng với hoa và ma cô (nấm) không giống nhau sao? Thật ra thì mùi vị cũng không có gì đặc biệt, còn không ngon bằng rau của mẫu thân ta xào, ta thật sự là quá đói rồi, cho nên bất đắc dĩ mới làm vậy.” vẻ mặt của Tiểu Mặc giống như đang khốn khổ kể lể.

Da thịt trên mặt Mạnh Lạc Thu kịch liệt co quắp, giận đến một câu cũng nói không nên lời. Tuyết Liên cùng cỏ linh chi trân quý ngàn năm của hắn, vào trong miệng của nó lại thành hoa cỏ cùng nấm, ghê tởm hơn chính là, nó lại còn chê chúng không dễ ăn, liền so với rau cỏ mẹ nó xào còn thua kém. . . . . . Hắn cơ hồ sẽ nôn ra máu mất!

Mạnh quản sự đi theo phía sau Mạnh thiếu chủ khóe miệng cũng ngừng co quắp, đứa nhỏ này đến tột cùng là quá mức ngây thơ, hay là hoàn toàn, từ đầu, luôn luôn trêu tức bọn họ, nó thật sự có tài năng làm cho người ta hóa điên.

Nhìn thấy sắc mặt không thiện cảm của Mạnh Lạc Thu, Tiểu Mặc uốn ba tấc lưỡi mà nói: “Ngươi nếu không hài lòng…, cùng lắm thì ta bảo mẫu thân trả lại ngươi một cái sọt hoa cùng nấm có phải dễ hơn không? Người lớn như các người nên có khí chất của người lớn, tại sao lại keo kiệt và dễ giận như vậy, không bằng cả một hài tử năm tuổi!” Nói xong, liền ném cho hắn một ánh mắt khinh bỉ.

Còn đến một sọt hoa cùng nấm?

Mạnh Lạc Thu quả thực muốn giết người!

” Huyền Linh quả kia thì sao? Nó được đặt tại vị trí bí mật, ngươi làm sao có thể tìm được?”

” Cái gì mà Huyền Linh quả? Không biết ngươi đang nói về cái gì!” Cái miệng nhỏ nhắn của Tiểu Mặc vểnh lên , tựa như nhớ ra cái gì đó, nói, “Nga, ngươi là nói những thứ trái cây kia? Bởi vì Tiểu Bạch thích ăn, cho nên mới cho Tiểu Bạch tìm ra a.”

Huyền Linh quả giá trị liên thành, lại thành một thứ thức ăn trong miệng thú nho nhỏ, Mạnh Lạc Thu giận đến đỉnh đầu bốc khói, đôi mắt đỏ khắc nghiệt hướng về Tiểu Bạch đang có vẻ mặt vô tội.

” Có ai không! Đem thú con này đi nướng cho ta!” Từng chữ từng câu của hắn, lạnh đến thấu xương.

Hai gã hộ vệ phía sau nghe lệnh hướng lên phía trước, cất bước đi về phía Tiểu Bạch, đáy mắt hai người đều có chút ý sợ hãi. Bởi vì đêm qua Tiểu Bạch có những biểu hiện dũng mãnh phi thường, bọn họ đã nhìn thấy, đến bây giờ, rất nhiều đồng bọn của bọn họ còn hôn mê bất tỉnh ở bên trong, chính là bởi vì bị nó cắn, trúng không biết bao nhiêu độc.

Vân Tiểu Mặc cùng Tiểu Bạch liếc nhau một cái, sau đó lẳng lặng nhìn, không có ngăn trở, cũng không có ý bảo vệ Tiểu Bạch, bên trong mắt to đen láy ngược lại hiện lên vẻ giảo hoạt.

Tiểu Bạch vô hại nhìn, ngồi chồm hổm dưới đất, hai mắt tội nghiệp nhìn hai người đến đây bắt nó, để cho đám người Mạnh quản sự cơ hồ cho là mình hoa mắt, đây chính là thú con dũng mãnh phi thường vô địch, người lạ chớ tới gần đêm qua sao?

” Cẩn thận một chút, thú con này có thể cắn người, hàm răng của nó rất độc !” Hai gã hộ vệ trao đổi ánh mắt, từ từ hướng Tiểu Bạch vây quanh.

Tiểu Bạch vẫn không nhúc nhích như cũ, đôi mắt đen bóng chớp chớp , rất là khả ái.

” Bắt nó!” Hai gã hộ vệ nhất tề nhào tới, ngoài ý muốn, bọn họ bắt được Tiểu Bạch rất thuận lợi.

” Bắt được nó! Bắt được nó rồi!” Hai gã hộ vệ rất là kích động, không nghĩ tới lại dễ dàng như vậy, bất quá trong lòng vẫn còn có chút nghi ngờ, chẳng lẽ thú con  này giằng co một đêm, mệt mỏi đến không cách nào nhúc nhích?

” Cho ta xem qua! Bản thân ta muốn thấy rõ, nó rốt cuộc là cái quái gì!”Mạnh Lạc Thu tức giận nói, tầm mắt yên lặng rơi vào bộ lông thuần trắng của Tiểu Bạch, hắn cũng rất tò mò, vì sao hôm nay thú con lại trở nên dịu ngoan như thế, ngay cả chút công kích cùng năng lực phản kích cũng không có.

” Các ngươi không được thương tổn Tiểu Bạch, Tiểu Bạch vào ban ngày  không thể thi triển võ lực . . . . . .” Tiểu Mặc nói đến một nửa, thấy mình không cẩn thận nói lộ ra miệng, vội vàng dùng hai tay bưng kín miệng mình, trong đôi mắt to tất cả đều là thần sắc ảo não.

Thì ra là như vậy!

Thú con chỉ có thể công kích trong đêm tối, đến ban ngày cũng chỉ có thể biến thành một sủng vật dịu ngoan, một chút tính công kích cũng không có. Vốn còn tồn tại một tia nghi ngờ, nhất thời tiêu tán gần hết, đôi môi mỏng của Mạnh Lạc Thu khẽ nhếch lên, nụ cười lãnh khốc tràn ra trên mép.

Hắn tự tay, từ trong tay hộ vệ nâng Tiểu Bạch mềm nhũn lên, tầm mắt âm lãnh ngó chừng nó, cười lạnh nói: ” Rất tốt! Ngươi đã ăn rất nhiều Huyền Linh quả của ta, hiện tại ta đem ngươi nướng ăn, như vậy Huyền lực từ Huyền Linh quả  kia có thể tiến vào bên trong cơ thể ta, hừ hừ. . . . . .”

Vân Tiểu Mặc hảo tâm nhắc nhở: “Tiểu Bạch tối hôm qua đi đại tiện nhiều lần, dinh dưỡng của Huyền Linh quả kia, sợ rằng đã sớm bị nó cho đi xuống.”

Sắc mặt Mạnh Lạc Thu đột nhiên trầm xuống, buồn rười rượi trừng Tiểu Mặc, quát lên: “Tiểu tử! Ngươi cho rằng ngươi có thể thoát khỏi sao? Chờ ta thu thập xong thú con này, sẽ tiếp tục thu thập ngươi!”

” A!”

Thú con trong tay đột nhiên thoát khỏi tay hắn, leo lên cổ của hắn, hướng nơi mạch máu cắn một cái. Mạnh Lạc Thu không kịp đề phòng, không phải là hắn phản ứng không đủ nhanh, mà là Tiểu Bạch  tốc độ quá mức kinh người, chờ hắn kịp phản ứng, đã muộn.

Nhưng nếu khoảng cách xa, cho dù Tiểu Bạch tốc độ nhanh hơn nữa, cũng không thể một kích trúng đích, thật sự là bọn họ ở khoảng cách quá gần, mà hắn lại vì một câu nói của Tiểu Mặc buông lỏng đề phòng, đợi lúc tỉnh ngộ, hết thảy đã chậm.

” Tiểu tử thúi! Ngươi dám hãm hại ta? !” Mạnh Lạc Thu rất nhanh hiểu được, mới vừa rồi Tiểu Mặc chính là để cho hắn nới lỏng đề phòng, mới cố ý tiết lộ tin tức Tiểu Bạch ban ngày sẽ không tập kích người. Một hài tử xảo trá nham hiểm vô cùng như vậy, ở nơi này chờ hắn trúng kế đây!

Tiểu Bạch sau một chiêu đắc thủ, đã sớm lủi trở về trong ngực Tiểu Mặc, đắc ý lúc lắc đầu tranh công.

Hay cho Tiểu Mặc Mặc thông minh, xuất ý bất kỳ, đánh úp đối phương.

Hiệu quả chính là chỗ này!

Ha ha, đối phương quả nhiên trúng chiêu rồi! Quá tuyệt vời! Tiểu Mặc Mặc cực kỳ thông minh!

” Ta không có lừa ngươi a, ta chỉ là không có nói xong, Tiểu Bạch Bạch trong ngày có thể cắn người !” buông tay vô tội, Vân Tiểu Mặc cũng không vội vã chạy trối chết, ngược lại còn vững vàng bó gối ngồi xuống.

” Người đâu, giết hắn cho ta!”Sắc mặt Mạnh Lạc Thu khó coi đến cực hạn,   trên cổ độc tính  lan tràn, từ từ hiện ra màu đen.

” Mạnh Thiếu chủ, ngươi trúng độc!” Đám người Mạnh quản sự kinh hãi  nhắc nhở, hiện tại  Mạnh Thiếu chủ cũng trúng độc, chuyện này có thể nghiêm trọng lắm rồi, phải nhanh chóng đi bẩm báo với gia chủ mới được.

Mạnh Lạc Thu thật giống như bị xuyên thủng tâm tư, giơ tay lên ý nói: “Chuyện này không được tiết lộ ra phía ngoài, hơn nữa không thể để cho cha ta biết, hiểu chưa?”

” Có thể. . . . . .””Mạnh quản sự rất là lo lắng, trong lòng cũng biết Mạnh thiếu chủ coi trọng mặt mũi, lần đầu tiên tiếp quản Tụ Bảo đường lại xảy ra liên tiếp chuyện như vậy, nếu để cho gia chủ biết hắn trúng độc, như vậy sau này địa vị của Mạnh thiếu chủ ở Mạnh gia khó có thể giữ nổi.

” Không có thể gì cả!” Đưa cho hắn một ánh mắt lạnh lẽo, Mạnh Lạc Thu ngăn cản những ý nghĩ bất kì khác của hắn, sau đó mới đưa tầm mắt thị huyết chuyển hướng Vân Tiểu Mặc.

” Nhanh chóng giao ra thuốc giải, nếu không muốn ngươi theo ta cùng nhau chôn cùng, còn muốn tất cả mọi người Vân gia đều cùng nhau chôn cùng!”

Vân Tiểu Mặc giống như là bị vẻ mặt hung ác của hắn hù đến vậy, yếu ớt nói: “Ta không có nói không cho ngươi giải dược a, ngươi hung dữ như vậy làm cái gì?”

Một câu nói mềm nhũn của hắn, để cho Mạnh Lạc Thu tức giận tới cực điểm, lửa giận không chỗ phát tiết, buồn bực cực kỳ. Hắn bắt đầu tin tưởng, đứa bé này tuyệt đối là trời cao phái tới đặc biệt khắc khẩu hắn , nhưng lại không có biện pháp thần phục nó, mềm không xong, cứng rắn cũng không được!

” Vậy ngươi còn không mau đem giải dược giao ra đây?”Mạnh Lạc Thu cắn răng, oán hận nói.

Vân Tiểu Mặc vểnh cái miệng nhỏ nhắn, lắc lắc đầu nói: “Ta hiện tại đem giải dược cho ngươi, ngươi nhất định lại đem ta cùng Tiểu Bạch đi nướng , ta không có ngu như vậy! Hơn nữa giải dược căn bản không có ở trên người của ta, các ngươi có lụt soát thân thể của ta cũng vô dụng, bởi vì giải dược vẫn luôn là do mẫu thân của ta bảo quản lấy .”

” Mẹ ngươi? Vân gia Đại tiểu thư?” Đêm qua trải qua hỏi thăm sau, mới biết được đứa nhỏ này là con riêng của Vân gia Đại tiểu thư, Mạnh Lạc Thu không hỏi thăm cũng không biết, sau khi nghe ngóng, trong vòng một ngày, vô số tin tức về Vân gia Đại tiểu thư đầy rẫy lỗ tai của hắn, để cho hắn đối với nữ nhân cổ quái này sinh ra tò mò.

Có lẽ chính một nữ nhân đặc biệt như vậy, mới có thể sinh ra một nhi tử tinh quái như vậy? Nghĩ đến đây tên tiểu tử thúi mầm tai vạ chọc Tụ Bảo đường của hắn, hắn giận đến nghiến răng, mẹ nào con nấy, mẹ ruột của hắn chỉ sợ cũng không phải là người lương thiện gì, cũng không khá hơn chút nào!

Mạnh Lạc Thu đáy mắt lóe lên tinh quang, lửa giận trong ngực bùng lên, trước mắt cũng cháng váng theo. Hắn đáy lòng khẽ nguyền rủa, mẹ kiếp, đây rốt cuộc là độc gì, thật không ngờ lợi hại như vậy? Nghĩ lại hắn có một thân huyền công hộ thể, cũng không thể tránh né.

” Người đâu, đi mời Vân gia Đại tiểu thư !”

Nói xong, hắn lảo đảo rời đi khỏi mật thất, hiện tại trước hết phải đi tìm một chút đan dược có thể áp chế độc tính, nếu không thịnh hội đấu giá hôm nay, hắn sẽ không cách nào xuất hiện, vậy thì sẽ thất bại lớn! Hắn gánh chịu không nổi trách nhiệm như vậy, cho nên cho dù chống đỡ đến chết, hắn cũng phải chống đỡ!

” Tiếp tục canh giữ hắn, đừng để hắn chạy!” lời của Mạnh Lạc Thu từ xa xa ngoài mật thất truyền vào, hồi lâu, hắn tăng thêm câu”Cho hắn ăn uống đầy đủ!”

Câu nói sau cùng, rõ ràng có thể nghe ra hắn nghiến răng nghiến lợi.

Vân Tiểu Mặc cúi đầu nhìn Tiểu Bạch, nhẹ vỗ về lông của nó, điềm tĩnh cười một tiếng, đó là nụ cười chiến thắng!

Hắn tin tưởng, hắn rất nhanh có thể nhìn thấy mẫu thân.

Vân Khê sáng sớm liền đi tới khách điếm, Lý Lộc nổi giận dùng thời gian cả đêm, thật sự đã có vật nàng cần, hỏi thăm, mới biết được bọn họ lần nữa phát triển tinh thần cao nhất của Hắc Phong trại là vào nhà cướp của, đem mấy cửa hàng bên trong Thấm Dương thành cướp sạch. Bất quá bọn hắn cũng không phải là giặc cướp vô lương, bọn họ chỉ lấy đồ bọn họ cần, cũng không  có mượn gió bẻ măng mà lấy đi những thứ đồ còn lại.

Về phần lão bản cửa hàng có báo quan hay không, bọn họ có thể hay không chọc tới phiền toái, đó là chuyện sau này.

Vân Khê cũng không có đề cập đến hành vi của bọn họ, sở dĩ giao cho bọn họ làm, cũng đã nghĩ đến nếu là do người phủ tướng quân ra mặt, chưa chắc nhanh như vậy đã có được đồ nàng cần. Cho nên nói, đôi khi có một số việc người chính trực làm không được, ngược lại những người thuộc tà phái có thể dễ dàng đảm nhiệm.

Về phần có chọc tới quan hay không, nàng mặc kệ, nàng chưa bao giờ sợ người, trước mắt cứu nhi tử ra trước, dạy dỗ Tụ Bảo đường một trận, mới là chuyện thiết yếu!

Long hữu nghịch lân*,chạm đến thì phải chết ngay lập tức!

*ý chỉ vị trí bên trong trái tim.

Người của Tụ Bảo đường, đã chạm đến cực hạn nàng, vậy thì sẽ phải trả giá thật đắt!

” Vân nương tử, ngươi muốn những đồ này làm cái gì?” Lý Lộc rất là tò mò, Vân Khê để cho hắn tập hợp bên trong, trong đó bao gồm quặng tiêu thạch (ni-trát ka-li) rất hiếm thấy, hắn là mất không ít thời gian để có được.

Hắn không rõ, đi cứu người, cùng quặng tiêu thạch (ni-trát ka-li) có quan hệ gì?

Vân Khê lạnh lùng liếc hắn một cái, nói: “Đừng nói nhảm! Nhanh chóng làm theo như ta nói, lúc đó ngươi sẽ biết nó được dùng làm gì.”

Discussion1 Comment

  1. ai mak khi de dc mac mac chac con chua sinh ra haizxz
    ma cho minh y kien ti nhe, “long huu nghich lan” tuc la rong co vay nguoc, y pgai la diem cuc han. diem mau chot cua 1 ng ma k the cham vao chu

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »

Close
%d bloggers like this: