Duyên Hề – Chương 04

2

Chương 04: Tam Hoàng Tử

 

Cũng không biết, lúc này cảnh này, bản thân nàng đã hòa vào trong phong cảnh.

 

Tử Thần Lâu , Nam Cung Ngự Cảnh đã xem xong một mật báo cuối cùng, đẩy ra cửa sổ, nụ cười mang một tia giễu cợt hiện lên khóe miệng, xem ra, nhị ca thân mến của ta đã có chút gấp gáp rồi sao. Tay phải nhẹ nhàng vân vê, tờ giấy đã thành phấn vụn, theo chiều gió biến mất ở không trung của hồ sen. Lúc này, chợt nghe được một trận tiếng cười thanh thúy dễ nghe, mang theo một chút tự nhiên thoải mái. Hắn hơi cảm thấy kinh ngạc, tìm theo tiếng cười nhìn lại, chỉ thấy một thân nữ tử nguyệt sắc quần áo đang ngồi ở bên cạnh ao, chân trần chơi đùa trong nước, giống như tiên tử. Đến khi thấy rõ dung mạo phía sau, trong mắt hiện lên một tia chán ghét, nụ cười giễu cợt càng thêm thâm thúy.

 

Mà ở trong lúc đó, Vu Nhi thấy Thủy Dạng Hề cởi bỏ giày chân trần nghịch nước, nhất thời bị làm cho sợ đến hồn phi phách tán, vội vươn tay thật chặc túm ở cánh tay Thủy Dạng Hề: “Tiểu thư, ngươi làm gì, một hồi lại muốn rơi vào nước chết sao, sống mới là tốt?” Mạng của nàng cũng chỉ có một cái, còn hành hạ nàng như vậy, tiểu thư có chuyện gì không xảy ra, Hoàng hậu nương nương trước hết sẽ lột da của nàng.

 

Thủy Dạng Hề nghiêng đầu sang chỗ khác, vốn định tiếp tục trêu cợt nàng thêm nữa, nhưng nhìn mặt nàng bị hù dọa đến trắng đành bỏ qua theo nàng lên bờ. Chỉ than thở cùng với nước vô duyên.

 

Dọc theo hành lang thủy tạ, một đường vòng quanh. Bên phải trên bờ cảnh trí là liễu ám hoa minh (trong hoàn cảnh khốn khó tìm được lối thoát, có thể hiểu là hy vọng), thiên biến vạn hóa, nhưng bên trái vẫn là một ít hồ hoa sen, quanh co quanh quẩn. Nàng không khỏi bội phục  tâm tư xảo diệu của người thiết kế . Đang suy nghĩ thì đột nhiên cảm thấy một cổ lực đẩy, liền muốn ngã xuống phía sau. Tiếp theo, truyền đến thanh âm một vật thể kim loại rơi xuống đất. Vu Nhi tay mắt lanh lẹ, nhanh chóng đở thân thể Thủ Dạng Hề, nàng mới miễn cưỡng không tiếp xúc thân mật với mặt đất  .

 

Vừa mới đứng vững đã nghe Vu Nhi đã sớm mở miệng mắng: “Cẩu nô tài từ nơi nào đến, ánh mắt để ở đỉnh đầu sao? Vội vàng hấp tấp  mò mẫm đụng cái gì, ngươi vội vàng đi đầu thai hả, không nhìn thấy Tam hoàng tử phi nương nương sao? Có người giống trẻ con như ngươi ở đây đấu đá lung tung sao, là nơi nào tới, hãy xưng tên ra, cần phải gọi Trần tổng quản hảo hảo trừng phạt.”

 

Kia gã sai vặt vừa nghe đụng phải hoàng tử phi điêu ngoa nhất trong phủ, sớm bị dọa đến không còn  hồn, chỉ quỳ xuống nói: “Hoàng tử phi nương nương tha mạng, nô tài đáng chết, nô tài đáng chết. Cầu xin ngài ngàn vạn đừng nói cho Trần tổng quản, tha nô tài này một lần này!” Vừa nói, đầu đã ở trên mặt đất dập bang bang vang lên.

 

Thủy Dạng Hề đang muốn nói chuyện thì Vu Nhi đã nhanh hơn: “Mặc ngươi dập đầu vỡ đầu cũng vô dụng, chờ chịu phạt đi!”

 

“Vu Nhi” Thủy Dạng Hề cảnh cáo  kêu một tiếng, trong lòng buồn bực, lúc này Vu Nhi làm như hóa thân thành con của Mẫu Dạ Xoa vậy.Lại nhìn đến người đang quỳ run rẩy trên mặt đất, ta có đáng sợ như vậy sao, hay là trước kia chủ thể lập uy quá nặng?

 

Nàng nhặt khay cùng cái vật thể góc cạnh mà nàng không biết rơi trên mặt đất lên, đặt ở bên trong khay sau đó đưa cho hắn, nói: “Đứng lên đi, đồ đã lấy được. Vốn cũng không trách ngươi, là ta không có nhìn đường mới đụng vào ngươi. Cũng thật là xin lỗi. Nên đi làm gì thì đi đi.” Nói xong, liền đi tiếp về phía trước. Nàng vốn cũng không phải là cái người lương thiện gì, cũng không phải là cái người nhiệt tâm, chỉ lành lạnh nói lên mấy câu liền thôi. Để lại kia gã sai vặt một người ngẩn ngơ.

 

“Mới vừa rồi vì sao như thế?” Thủy Dạng Hề hỏi, thanh âm đã có chút lạnh liệt.

 

Vu Nhi vừa nghe, trong lòng hoảng sợ: “Tiểu thư, Vu Nhi lần sau không dám. Nô tỳ chẳng qua cho là tiểu thư muốn như vậy, trước kia. . . . . . Trước kia cũng là như vậy .”

 

Trước kia? Thủy Dạng Hề suy tư, chủ nhân thân thể này thật đúng là nhân vật lợi hại đi “Thôi, sau này cũng nên sửa lại. Đi dạo một hồi lâu, ta cũng có hơi mệt chút, đi phía trước lầu kia  nghỉ ngơi một lát.”

 

Vu Nhi trong miệng còn đang ngập ngừng  cái gì, nhưng Thủy Dạng Hề đã không có tâm tình nghe nàng nói, đi thẳng tới phía trước. Đến trước lầu, ngẩng đầu nhìn lên, thấy tấm biển viết”Tử Thần Lâu” ba chữ, nhìn tòa lâu hình thức thiết kế phong cách, có lẽ làm dùng làm tàng thư không sai. Trong lòng một trận mừng thầm, đây là lúc tốt nhất để biết rõ thời đại này. Cất bước muốn vào tòa lâu.

“Tiểu thư. . . . . .”

 

“Tham kiến hoàng tử phi nương nương, nương nương Cát Tường.” thị vệ đứng canh cửa hành lễ, “Xin hoàng tử phi dừng bước, Tam hoàng tử phân phó, người không phận sự không được đi vào.”

 

“Càn rỡ, chẳng lẽ bổn phi là người không phận sự sao? Tránh ra.” Thủy Dạng Hề không phải là rất lợi hại sao, làm sao ở trong miệng thị vệ đã thành người nhàn tạp.

 

“Xin hoàng tử phi thứ tội, thuộc hạ thực khó lòng tòng mệnh.”

 

“Nếu bổn phi càng muốn vào đây thì sao?” Nàng không bỏ cuộc nói.

 

“Nếu như hoàng phi muốn xông vào, vậy thì đừng trách thuộc hạ vô lễ.” Thị vệ cung kính nói.

 

Thủy Dạng Hề nhìn bọn họ, nếu Thủy Dạng Hề lúc trước thì sẽ làm sao? Có lẽ. . . . . . Bỗng nhiên, “Ba , ba ” hai tiếng vang, trên mặt bọn thị vệ mỗi người đã bị đánh một cái tát: “Đây chính là kết quả của việc các ngươi càn rỡ.” Nói xong cũng không quay đầu lại nhẹ nhàng vén váy mà đi vào.

 

Bọn thị vệ tất cả đều bị bất ngờ ở trong lòng ngực, tim đập mạnh và loạn nhịp, họ hoàn toàn không có nghĩ tới, tam hoàng phi bình thường chẳng qua chỉ là điêu ngoa thôi không ngờ lại dám đánh thị vệ của Tam hoàng tử, hơn nữa, khí thế lẫm liệt mới vừa rồi so với ngày thường càng tăng thêm vẻ uy nghiêm. Chờ bọn hắn kịp phản ứng, thì đã không thấy bóng dáng Thủy Dạng Hề  đâu nữa. Chỉ có thể nhanh chóng phái người báo cho Tam hoàng tử.

 

Thủy Dạng Hề sau khi đi vào lầu, liền xem một chút cái kia nhìn một lát cái này. Cuối cùng thì dừng lại ở một gian phòng trong Tàng Thư các. Sau đó tiện tay cầm một quyển Thiên Mị vương triều giản sử lật xem, Mới biết được thì ra đương kim hoàng thượng có họ kép Nam Cung, tại vị đã ba mươi lăm năm, năm nay là năm thứ ba mươi sáu. Thật đúng là một hoàng đế trường mệnh. Tuy con nối dòng cũng có rất nhiều nhưng trưởng thành thì chỉ có năm vị vương tử, mà Tam hoàng tử là con của vợ cả chúc hoàng hậu, là người có khả năng nhất để kế vị ngai vàng làm vua một nước. Bất quá, quy định của Thiên Mị vương triều không giống với quy định của Trung Quốc cổ đại, không bắt buộc phải sắc lập con trưởng làm thái tử, mà chỉ cần là người tài đều có cơ hội. Một tia cười yếu ớt hiện lên khóe miệng trong suốt của nàng, như vậy, mặc dù sẽ tăng thêm sự đấu tranh thảm thiết giữa các huynh đệ, nhưng cũng từ đó mà chọn lựa được một người thừa kế xuất sắc. Như vậy xem ra, khi quyết định việc kế thừa sẽ không bỏ lỡ đi một người có năng lực tốt.

 

Đang đọc say mê thì Thủy Dạng Hề chợt thấy cần cổ có chút lành lạnh, lấy tay sờ vào, giật nảy người, nàng cảm nhận được một vật kim loại vừa dài vừa nhỏ, hẳn là một thanh trường kiếm nó đang nhắm thẳng vào cổ họng của nàng. Thở nhẹ ra một cái, ngẩng đầu nhìn lên, trước mặt chính là công tử mặc một thân bạch y nho nhã, khuôn mặt tuấn dật xuất trần, phảng phất giống như trích tiên, da thịt vô cùng mịn màng, so sánh với nữ nhân còn tinh xảo đặc sắc hơn, mái tóc đen như mực xõa trên vai, đầu tóc chỉ dùng một dây lụa thắt thành một búi đơn giản. Nhưng tôn quý một cách tự nhiên lại không mất đi khí phách, mà còn tăng thêm khí chất nho nhã phiêu dật, giống như không hòa cùng thế tục, cũng không nên tồn tại ở nơi bình thường này. Vừa nhìn liền biết là thân phận tôn quý, đây chắc chắn là Tam hoàng tử. Thủy Dạng Hề thấy vậy có chút ngây dại , không nghĩ tới Tam hoàng tử bình thường so với nữ nhân còn đẹp hơn.

 

Chẳng qua là. . . . . . Thủy Dạng Hề nhìn vào đôi mắt của hắn, ánh mắt này quá mức lạnh nhạt, sự lạnh nhạt còn cất giấu những mũi nhọn bên trong, dường như nó muốn đem nàng xé nát, Nhưng khóe miệng hắn lại ôm lấy nụ cười như có như không. Người này quá nguy hiểm, cũng quá vô tình, là kẻ mà không phải ta có thể ứng phó được, sau này tốt nhất là cách xa hắn một chút. Trong nháy mắt, Thủy Dạng Hề tư tưởng đã xoay chuyển trăm ngàn lần. Đầu tiên là kinh hoảng với người vừa thấy sau đó nàng từ từ bình tĩnh trở lại.

 

Tam hoàng tử nhìn chằm chằm nàng, dường như muốn đem nàng xuyên thấu. Hắn híp đôi mắt lại, nhìn thấy mâu quang của nàng thoáng kinh hoảng rồi nhanh chóng biến mất, không khỏi có chút ngạc nhiên, đây là Thủy Dạng Hề sao? Trong lòng thả lỏng, sát ý cũng không mãnh liệt như lúc trước. Mũi kiếm vẫn an tĩnh vững vàng chỉa về phía nàng, trầm mặc. Nàng thật đáng chết, lại dám xông vào Tử Thần lâu.

 

Hai người cùng lựa chọn im lặng, tựa hồ đang chờ đối phương mở miệng.

 

Thủy Dạng Hề lấy lại bình tĩnh, kéo nhẹ khóe miệng: “Tam hoàng tử ý muốn như thế nào?” Nàng không muốn có chuyện dây dưa quấy rầy nên mở miệng trước.

 

Hắn cười khẽ một tiếng, nói: “Ngươi cứ nói đi?” Tiếng nói rất là dễ nghe, nhưng không hiểu sao làm cho người ta cảm thấy lạnh lẻo bức người.

 

“Ngươi sẽ không giết ta” Thủy Dạng Hề bình tĩnh nói.

 

“Phải không? Ngươi cũng rất có tự tin.” Hắn đem kiếm tiến lên thêm một phân nữa, cái cổ trắng nõn của nàng lập tức nhiễm một vết máu đỏ tươi.

 

Cơn đau nhanh chóng xâm nhập vào đầu óc nàng, một ý nghĩa tức giận tràn ra trong mắt, nhưng người ở dưới mái hiên của người ta không thể không cúi đầu: “Thứ nhất, ta đối với ngươi sẽ không tạo thành uy hiếp, ngược lại, có lẽ còn đối với ngươi có chút hữu dụng.” Khi yếu thế phải biết tăng giá trị của bản thân lên quan trọng hơn so với chạy trốn, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt nha (Nguyên bản: thức thì vụ giả vi tuấn kiệt), “Thứ hai, ta xác thực không có làm cái chuyện xấu gì, cũng chỉ là tùy tiện xem một chút sách, tin tưởng, cho dù Tam hoàng tử có bí mật, cũng sẽ không để ở nơi như Tàng Thư các này. Thứ ba, ta chỉ là một nữ lưu yếu đuối, Tam hoàng tử không nghĩ là sẽ mất thân phận khi giết ta sao, chuyện này chẳng phải làm cho người ta chê cười à.” Cho ngươi thêm cái chiêu chụp mũ người, mới vạn vô nhất thất.(không có sơ hở)

 

“A, không nghĩ tới người ngu ngốc cũng sẽ nói nhiều lý lẽ như thế. Bất quá, bổn hoàng tử từ trước đến giờ làm việc không để ý đến sự nhận xét của người ngoài, chụp mũ cho bổn hoàng tử cũng vô dụng . Ngươi nói ngươi đối với ta có chút chỗ dùng, hừ, chẳng qua là một con cờ bị vứt bỏ thôi, có chỗ dùng gì.” Nam Cung Ngự Cảnh lời nói không đầu không đuôi nhưng thanh âm lại vô tình đến đáng sợ.

 

Con cờ bị vứt bỏ sao? Có ý gì chứ? Thủy Dạng Hề thu lại ánh mắt nhìn xuống dưới, chủ nhân thân thể này rốt cuộc đã trải qua đều gì, thực chất còn có bao nhiêu bí mật. Ngàn nghĩ trăm suy, lại không biết tiếp theo phải nói như thế nào. Nàng đang trù trừ thì cảm thấy vật lạnh lẻo trên cổ đột nhiên biến mất, giương mắt nhìn lên, đã không còn thân ảnh của Tam hoàng tử. Chỉ nghe được thanh âm của hắn từ xa xa truyền đến: “Lần này bỏ qua cho ngươi. Đừng làm cho ta gặp lần thứ hai.”

 

Hô, Thủy Dạng Hề thở ra một hơi thật dài, mềm nhũn người tựa vào trên tủ sách, âm thầm kinh hãi, nguy hiểm thật. Vu Nhi không phải nói hắn là người ôn nhu nho nhã ư, làm sao lại đáng sợ như vậy, thật sự là hồng thủy mãnh thú mà, còn làm cho người ta khó lòng phòng bị nữa. Bất quá, cuối cùng cũng tránh được một kiếp. Nếu là có thể, nàng cả đời cũng không muốn cùng hắn mặc cả lần nào nữa. Quá nguy hiểm. Không được, phải nghĩ biện pháp rời đi người này mới được, nếu cứ như vậy sợ ngày nào đó bảo vệ không được mạng nhỏ.

Ghét nhất người không có trách nhiệm, ai mà có tinh thần này, vui lòng đừng làm việc chung với tôi. Thanks

Discussion2 Comments

  1. nha đầu kia rất càn rỡ chẳng lẽ chủ nhân trước kia của thân thể này rất ngang ngược hay sao hoặc là nha đầu kia cố tình làm vậy để Hề tỷ bị chán ghét

Leave A Reply

;72 ;69 ;70 more »
Close